Home Tìm Ca Dao Trang Chủ Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
Cảm Nghĩ
 
Ẩm Thực
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Trang Chủ
 

 
 

 

 

Tìm ca dao

Để được kết quả như ý, xin vui lòng đọc Trợ giúp tìm Ca Dao

Điều kiện cần tìm ; Xóa điều kiện tìm

 

Xuất xứ Thể loại Chủ đề Nội dung
Cao Nguyên, Gia Lai, Tục Ngữ, Con Người, Thân Phận, Tua khố như tàu thuốc lá héo Chi tiết
Cao Nguyên, Gia Lai, Tục Ngữ, Con Người, Tính Nết, Vang như chiêng Lào (TN Bahnar) Chi tiết
Cao Nguyên, Gia Lai, Tục Ngữ, Con Người, Ứng Xử, Vỗ tay cần nhiều ngón (TN Bahnar) Chi tiết
Cao Nguyên, Gia Lai, Tục Ngữ, Cảm Xúc, So Sánh, Vui như có con chim cúc cù đang hót (chim út út) (TN Bahnar) Chi tiết
Đại Chúng, Tục Ngữ, Đời Sống, Con Người, Thân Phận, Trượt vỏ dưa gặp vỏ dừa Chi tiết
Miền Bắc, Thái Bình, Tục Ngữ, Quê Hương, Địa Danh, Cha Mẹ, Con Người, Đã là con mẹ con cha, Dừng mình ở đất Ba Gia, Lỗ Trường Chi tiết
Đại Chúng, Tục dao Vợ Chồng,Dâm Ý, Mù u ẩn lá mù u Vợ chồng cãi lộn, con cu giải hòa. Chi tiết
Đại Chúng, Tục dao Tình Dục,Gia Đình, Nước nóng đổ lọ (miệng) bình vôi Tôi ngồi tôi nghĩ bố (tía) tôi, tôi buồn, Bố (Tía) tôi dở dại, dở khôn Say mê cái lồn (tinh chồn) bỏ mẹ con tôị Chi tiết
Đại Chúng, Tục dao Than Trách,Tính Nết,Chế Giễu,Vỡ Mộng, Ai ai cũng tưởng bậu hiền (2) Vừa rờ tay bậu, bậu nghiền nát thây Chi tiết
Đại Chúng, Tục ngữ, A9n Uống, Ứng Xử, Thấy người ta ăn khoai vác mai chạy quấy (đi đào) Chi tiết
Đại Chúng, Tục ngữ, Đạo đức Thí một chén nước phước đức đầy non Chi tiết
Đại Chúng, Tục ngữ, Đạo Đức, Ứng Xử, Thí một chén nước, Phước chất bằng non Chi tiết
Miền Trung, Tục ngữ, Đạo Đức, Tín Ngưỡng, Tôn Giáo Thứ nhứt là tu tại gia Thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa Chi tiết
Đại Chúng, Tục ngữ, Ứng Xử, Vui Sướng, Hạnh Phú, Cảm Xúc, Vui đâu chầu đấy Chi tiết
Đại Chúng, Tục ngữ, Ứng Xử, Đời Sống,Tương Quan, Bần tiện bất năng di Uy vũ bất năng khuất Chi tiết
Đại Chúng, Tục ngữ, Đời Sống, So Sánh, Tương Quan, Cầm đũa tay chiêu đập niêu không vỡ Chi tiết
Miền Bắc, Hà Nội Tục ngữ, Thức Hạng, Quê Hương, Đất Nước, Địa Danh, Nhất Mỗ , nhì La, thứ ba Canh Cót Chi tiết
Miền Bắc, Hà Nội Tục ngữ, Ứng Xử, Đời Sống,Tương Quan, Mua mâm thì bà đâm cho thủng, Mua thúng thì bà đựng cho mòn Chi tiết
Miền Bắc, Bắc Giang, Tục ngữ, Địa Danh, Trống Chờ, chuông Chõ, mõ Phù Lựu Chi tiết
Miền Bắc, Bắc Ninh, Tục ngữ, So Sánh, Tương Quan, Quê Hương, Đất Nước, Địa Danh, Chiêng Chè, trống Trụ, mõ Phù Lưu Chi tiết
Miền Bắc, Bắc Ninh, Tục ngữ, So Sánh, Tương Quan, Quê Hương, Đất Nước, Địa Danh, Chiêng Dầm, khoán Sộp, mõ Me Lệnh Bèo, trống Mấc, còn e dọ Cời Chi tiết
Miền Bắc, Bắc Ninh, Tục ngữ, So Sánh, Tương Quan, Quê Hương, Đất Nước, Địa Danh, Chiêng làng Đống, Trống Hán Đà, Tù và Quảng Lãm Chi tiết
Miền Nam, Ve, Nói Ngược, Chim chích cắn cổ diều hâu , Gà con tha quạ biết đâu mà tìm Chi tiết
Ve, Buôn Bán,Rao Hàng,Quảng Cáo, Ai mua chiếu hông Chiếu bông chiếu trắng Chiếu vắn chiếu dài Chiếu dệt lầu đài Cổ đồ bát bửu Chiếu tây hột lựu Da lợn bông bao Chiếu rộng màu cau Con cờ, mặt võng Dệt bông chong chóng Ngũ sắc, bá huê Đẹp hết chỗ chê Ngôi sao, tùng lộc Chiếu trải giường hộc Chiếu trải giường Tàu Chiếu trải giường trước Chiếu trải giường sau Chiếu nào cũng có đủ Trong gia chủ ai muốn mua thì mua (Vè bán chiếu) Chi tiết
Miền Trung, Nghệ Tĩnh, Thói Đời,Khuyên Nhủ, Địt khỏi khu, tru khỏi ràn Chớ nghe mồm thiên hạ mà tàn hại nhau. Chi tiết
Miền Nam, Lục Tỉnh, Thói Hư,Tật Xấu,Rượu Chè,Bợm Rượu, Uống một ly nhâm nhi tình bạn Uống hai ly giải cạn cơn sầu Uống ba ly mũi chảy đầy râu Uống bốn ly ngồi đâu nói đó Uống năm ly cho chó ăn chè Uống sáu ly ai nói nấy nghe Uống bảy ly làm xe lội nước Uống tám ly chân bước chân quỳ Uống chín ly còn gì mà kể Uống mười ly khiêng để xuống xuồng Một xị giải phá cơn sầu Hai xị mũi chảy đầy râu Ba xị nằm đâu ngủ đó Bốn xị cho chó ăn chè Năm xị làm xe lội nước Sáu xị vợ rước về nhà Bảy xị ông bà chửi nát Tám xị ra đống rác nằm Chín xị lên băng ca Mười xị ra nghĩa địa Nhất xị mở mang trí hoá, Nhị xị giải phá thành sầu, Tam xị mũi chảy đầy râu, Tứ xị ngồi đâu “đứa” đó, Ngũ xị cho chó ăn chè, Lục xị vợ đè cạo gió, Thất xị mua hòm để đó, Bát xị … cho nó chết luôn! (Vè Bợm Nhậu) Nguồn: Mai Huyền Chi Chi tiết
Miền Trung, Huế, Thừa Thiên Trang Phục,Ăn Mặc, Vè vẻ vè ve Nghe vè một áo Bận áo lơ muya (*) Đi giày cao gót Xách bóp tơ phơi Che dù cánh dơi Đi chơi Cụ Ngáo Ăn cháo không tiền Cổi liền lơ-muya! (Vè mốt áo) Chi tiết
Miền Nam, Kiên Giang, Ăn Uống,Gia Súc,Ẩm Thực,Tật Xấu, Nghe vẻ nghe ve (6) Nghe vè thịt chó Thằng nào xấu mặt Bắt nước cạo lông Thằng nào ở không Nạo dừa, rang đậu Thằng nào muốn nhậu Thằng nào muốn vô Thì ngồi chính giữa Thằng nào ói mửa Thì đạp xuống sàn Đánh lộn la làng Vì sàng thịt chó (Vè thịt chó) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Thói Hư,Tật Xấu,Ăn Uống, Vai mang xấp vải trong mo Đi chưa tới chợ đã lo ăn hàng Bánh in cùng những bánh bàng Bánh bò bông, bánh ít trần, ngon thay. Mít nghệ múi bằng cổ tay Bánh đúc chấm mật, bánh gai, bánh bèo Muốn ăn đừng có lo nghèo Tiền tui trong túi đem theo đủ dùng, Ăn một bụng ba mươi đồng Mua mấy thứ để cho chồng tui đây Vừa mới tới vuông đất cày Ngồi dưới gốc cầy lật nón ra ăn Làm vầy dạ cũng băn khoăn Vì chưng lỗ miệng muốn ăn không chừng (Vè Ăn Hàng) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Trị, Thổ Sản, Quê Hương, Đất Nước, Ẩm Thực Nem chợ Sãi, Vải La Vang Khoai Quán Ngang, Dầu tràm Đại Nại Mai phường Trúc Nước độc Kim Giao Gạo Phước Điền Chiêng Sắc Tứ Khoai từ Trà Bát Quạt chợ Sòng Cá bống Bích La Gà Trà Lộc Môn độn An Đôn Tôm đồng Mai Lĩnh Bánh ít Đạo Đầu Trầu nguồn Khe Gió Cỗ Trung Đơn Thơm Bồ Bản Nghệ vàng An Lộng Xôi thống Hải Thành Gạch Trí Bưu Lựu Triệu Phước (Vè Thổ Sản) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Con Gái,Hành Động, Con gái làng Sấu Hay cấu hay cào Cấu ra bờ rào Cấu vào chuồng lợn Nào ai có tợn Lấy gái làng này? Nó vác cả cày Ra đồng nó cấu Nó vác cả đấu Ra đồng nó đong Nó vác cả nong Ra đồng nó quạt Nó vác cả tháp Ra đồng nó xây Nó gói cả mây Bỏ trong giỏ nó Nó thắt khăn đỏ Nó múa gươm thần … (Vè con gái làng Sấu) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Khuyến Học,Bình Dân Học Vụ, Lẳng lặng mà nghe Cài vè học vụ Đồng bào mù chữ Ở khắp mọi nơi Chiếm chín phần mười Toàn dân đất Việt Muôn bề chịu thiệt Chịu đui, chịu điếc Đời sống vùi dập Trong vòng nô lệ Hơi đâu mà kể Những sự đã qua Chính phủ Cộng hòa Ngày nay khác hẳn Đêm ngày lo lắng Đến việc học hành Mấy triệu dân lành Còn đương tăm tối Bị đời hất hủi Khổ nhục đáng thương Ngơ ngác trên đường Như mù không thấy Những điều như vậy Không thể bỏ qua … (Vè bình dân học vụ) Chi tiết
Miền Nam, Đồng Tháp, Bánh Trái,Ẩm Thực,Quảng Cáo, Vè vẻ ve ve Nghe vè kẹo kéo Mần thiệt là khéo Ai thấy cũng thèm Ai thấy cũng khen Rằng kẹo Sa Đéc Người nào chưa biết Quảng cáo là mua Cô bác ông bà Xin mời ăn thử Ngon hay là dở Cứ việc chê khen Có bán có thêm Đồng xu một miếng Ai trả hai tiếng Sáu miếng năm xu Ai trả lu bù Thì tui không bán Thợ khéo thượng hạng Không phải lôi thôi Đậu không thúi hôi Bánh phồng thiệt xốp Mật đường đem lược Không cặn không ruồi Ai ăn kẹo rồi Thì ghiền kẹo kéo Ai thường lui tới Cũng phải mua về Kẹo ngon rẻ rề Nổi danh khắp chốn Không cần hao tốn Mà có kẹo ngon Mua cho bà con Cùng là giòng họ Bán không mắc cỡ Tui bán sạch trơn Tui xin cảm ơn Ai mua kẹo kéo Sa Đéc xứ khéo Mần kẹo thiệt tài Ăn hủy ăn hoài Ai mua kẹo kéo… (Vè kẹo kéo Sa Đéc) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Chợ Búa,Buôn Bán, Trầu, chè, thơm, mít chợ Động Tôm, cua, cá bống chợ Chè Cam, quýt, đậu, mè chợ Trạm Chim, ốc, hến, rạm chợ Thùi Bún thịt heo tràn đầy chợ Tréo Cá biển khắp nẻo chợ Tuy Thu, ngừ, mực, nuốt chi chi chợ Cưỡi Sắn, khoai, mật ong, thị, ổi chợ Mỹ Đức Ai về Lệ Thủy mặc sức tiêu tiền (Vè chợ Lệ Thủy) Chi tiết
Miền Trung, Con Gái,Hư Thân,Mất Nết, Đầu hôm ngủ tới canh tư, Còn nằm mà ngủ, muỗi thì nó cắn dư cả vùa Canh năm thì dộng trống chùa, Còn nằm mà ngủ, chúng lùa một bên Ngủ thì quên tuổi, quên tên, Ngủ cho mặt trời mọc đã lên ba sào Sáng ra đái dựa hàng rào, Còn đương ngây ngủ té nhào trong gai Quét nhà long mốt long hai, Con mắt dáo dác thấy trai ngó chừng Bày ra cắt áo, cắt quần, Cắt không kích tấc, nhằm chừng cắt ngang Vải thời một tấc một quan, Cắt thời khoét lỗ khoét hang đâu còn Bày ra bánh cục bánh hòn, Nắn bằng chiếc đũa, hấp còn bột không Sáng ra đi cấy vần công, Cấy thưa cấy nổi đi không về rồi Bày ra cháo vịt, cháo bồi, Cháo không có xác ăn rồi nhả ra Từ nay cho tới hăm ba, Cậy mai tới nói người ta không thèm Chị em thấy vậy nói gièm, Nấu canh chua tợ như hèm khó ăn Làm bộ líu lăng, Bánh bò, bánh thuẫn Làm không mí mửng, Lớp trọc lớp đen Sang qua bánh men, Thiệt là chai ngắt Làm bộ ngoe ngoắc Đi hấp bánh gừng Quạt lửa phừng phừng Mặt vàng như nghệ Uổng công bốn bể Học lúc văn minh Nghĩ lại phận mình Thiệt là thưa thớt (Vè con gái hư) Chi tiết
Đại Chúng Nói Ngược,Vui Nhộn,Tương Phản, Nghe vẻ nghe ve Nghe vè nói ngược Nắng hạn đầy nước Mưa dầm khô rang Đám cưới đình làng Kì yên ngoài chợ Nhà giầu khất nợ Nhà nghèo cho vay Đàn bà đi cày Đàn ông đi cấy Ghe nổi thì đẩy Ghe cạn thì chèo Nuôi chuột bắt mèo Nuôi heo lấy trứng Xu xoa thì cứng Đá núi thì mềm Trời nắng về đêm Ban ngày sao mọc (Vè nói ngược ) Chi tiết
Miền Trung, Nghệ Tĩnh, Tướng Mạo, Dáng Điệu Ngồi trục cúi quá tai, Đi hai cẳng xéo khoai. Đáng mặt trai Khố Nội, Ra dáng ngài Khố Nội. Chi tiết
Đại Chúng, Huênh Hoang,Nói Ngược, Anh mong tát biển cấy kê Tát sông Bồ Ðề nhổ mạ cấy chơi Bẻ que đo Trời Đan lồng nhốt kiến Thầy mẹ thương đến Bắt voi coi giò Thầy mẹ gả cho Rước voi làm lễ Anh đi làm rể Che hai lọng vàng Nhà anh thì ở giữa làng Lấy vàng làm cột Giạt bạc làm tranh Cưa gỗ lim làm thành Chẻ ngà voi làm lạt Anh đặt chuyện hát Nói láp em nghe, Nhà anh cột nứa, kèo tre.. Chi tiết
Đại Chúng, Hiện Tượng,Thiên Nhiên,Nông Tang, Trời làm tháng sáu giá chân Tháng một nằm trần nóng đổ mồ hôi Con chuột kéo cày lồi lồi Con trâu bốc gạo vào ngồi trong cong Vườn rộng thì thả rau rong Ao sâu giữa đồng vãi cải làm dưa Con bò đi tắm ban trưa Một đàn con vịt cày bừa ruông nương Con voi nằm ở gầm giường Cóc đi đánh giặc bốn phương nhọc nhằn Chuồn chuồn thấy cám liền ăn Lợn kia thấy cám nhọc nhằn bay qua Trời mưa cho mối bắt gà Thòng đong con cấn đuổi cò lao xao Lươn nằm cho trúm bò vào (*) Một đàn cào cào đuổi bắt cá rô Thóc giống cắn chuột trong bồ Lá lúa lá mạ đuổi vồ chân trâu Chim chích cắn cổ diều hâu Gà con tha qua biết đâu mà lần Cầy cáo thì đuổi chó săn Một đàn con chuột đuổi ăn con mèo Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Chống Ngoại Xâm, Ái Quốc Tượng nghe: Nước có nguồn, cây có gốc Huống chi người có da, có tóc Mà sao không biết chúa, biết cha? Huống chi người có nóc có gia Mà sao không biết trung biết hiếu Hai vai nặng trĩu Gánh chi bằng gánh cang thường Một dạ trung lương Gồng chi bằng gồng xã tắc Bớ những người tai mắt Thử xem loại thú cầm: Trâu ngựa dòng điếc câm Còn biết đền ơn cho nhà chủ Muông gà loài gáy sủa Còn biết đáp nghĩa lại người nuôi Huống chi ta: Chưn đạp đất, đầu đội trời Ở chi thói sâu dân mọt nước! Sao chẳng nghĩ sau nghĩ trước Lại làm thằng nghịch thằng gian Sao bằng trai trí chúa an bang Sao bằng trai thừa gia khai quốc Lẽ phải thời: Trải gan trung, bồi nghĩa mật Đền ơn thuở trong bụng mẹ mười tháng sanh ra Lẽ phải thời: Vợ thúc chồng, con giục cha Đền thuở ở đất vua, nắm rau, mớ ốc Thậm tiếc bấy: Những tay tham lợi muốn yên mình Đành để tiếng vong tiên bội tổ Tai đâu chẳng nghe, mắt đâu chẳng rõ? Tổ tiên đâu, mồ mả nước nào? Lòng sao không xót, dạ sao không bào? Bờ cõi loạn, nhơn dân đổ thán Mình nước Hớn, mẹ cha nước Hớn Hỏi chớ nào thảo nào ngay? Thù Tây rồi lại ở với Tây Hỏi chớ nào tôi nào chúa? Bởi mình mảng tham lam tiền của Để cho Tây bắt vợ giết chồng Bởi mình tham, ham hố bạc đồng Để cho Tây lột da khỏ óc Thân sao không biết nhục? Vinh vang chi cũng lấy tiếng Tây Sung sướng khó trọn đời Cảm thương kẻ nó hành nó hiếp Xóc tóc cúp đầu Cám thương người nó móc nó treo Hành thân hoại thể Nghĩ thương không xiết kể Giận nói chẳng hay cùng Giận những phường bất hiếu bất trung Thương những kẻ oan con oan vợ Thương gã chệch đêm nằm không ngủ Nóng gan son ra lập nghĩa đường Giận thằng Tây chẳng giữ phong cương Sống u mê theo tuồng tả đạo Trách những kẻ lòng muông dạ cáo Sống hư hèn sửa trấp nưng khăn Thương những tay bảng quế trung thần Thủa gan dạ thẻ ngời bia tạc Làm người sao khỏi thác Thác trung thần, thác cũng thơm danh Làm người ai chẳng tham sanh Lòng địch khái xin cho rỡ tiết Đêm năm canh thương người chánh liệt Ngày sáu khắc nhớ kẻ trung trinh Chốn biên thuỳ lãnh ấn tổng binh Cờ đề chữ “Bình Tây đại tướng” Trước trí quân ư Nghiêu Thuấn thượng Sau vi xã tắc lương thần Phải cạn lời rao khắp muôn dân Sửa tấc dạ dìu về một mối Ai chẳng ra thú trước Ắt phải luỵ về sau Bớ trẻ già bé lớn đâu đâu Kíp bội ám đầu minh tua gắng Chiếu phụng dầu ta lãnh đặng Nương lòng trời cứu lũ sanh linh Phải cạn lời tỏ hết chơn tình Cho con trẻ dân đen đều biết Kẻ nào còn vi ngược trợ Kiệt Mũi thiên oai nhất quyết không dung. (Vè đánh Tây ) Chi tiết
Miền Đông, Sài Gòn, Quê Hương, Địa Danh, So Sánh, Tương Đồng, Chợ Búa, Nghe vẻ nghe ve Nghe vè cái chợ Sáng mơi xách rổ Đi giáp một vòng Hàng hóa mênh mông Kêu bằng Chợ Lớn Thiên hạ phát ớn Là chợ Bình Đông Ấm bụng no lòng Kêu bằng Chợ Gạo Thiệt là huyên náo Là chợ Bến Thành5 Xúm nhau giựt giành Là chợ Bến Tranh Ăn ở hiền lành Đi chợ Thủ Đức Tối mò như mực Là chợ Gò Đen Cẳng bước không quen Là chợ Gò Vấp Khỏi lo đèn tắt Đi chợ Gò Dầu Sợ má đợi lâu Đi chợ Bà Quẹo Không trì cũng kéo Là chợ Bến Tre Chợ gì vắng hoe Kêu bằng chợ Đũi Ăn mặn như muối Là chợ Cầu Kho Nấu nướng khỏi lo Là chợ Xóm Củi Coi chừng lửa khói Là chợ Lái Thiêu Vắng mẹ nó kêu Là chợ Bến Nghé Ai mà đau khổ Đi chợ sầu riêng18 Gục xuống gục lên Kêu bằng chợ ế Đạp nhằm quỵ té Là chợ Cần Chông Rượt chạy lòng vòng Là chợ chồm hổm Làm ăn yên ổn Là chợ Biên Hòa Hay hát dân ca Là chợ Phước Lý Toàn là thi sĩ Là chợ Cần Thơ Nó cắn ơ hờ Là chợ Rạch Kiến Vừa nói vừa nghiến Là chợ Cái Răng Ăn uống lăng xăng Đâu bằng chợ Quán Người ưa bàn tán Ra chợ Bùng Binh Không dính trong mình Là chợ Cần Giuộc Muốn gặp Trời Phật Đi chợ Long Hoa Phơi lúa mau khô Thì đi chợ Đệm Rờ êm như nệm Là chợ Sài Gòn Đàn bà chết chồng Xuống chợ Rạch Giá Không ăn thịt cá Ra chợ Hà Tiên Cho người tới biên Là chợ Bến Thuế Tướng sĩ xe pháo Là chợ Bàn Cờ Vợ bỏ bơ vơ Chợ Cầu Ông Lãnh Người nào cũng bảnh Là chợ Cái Cơm Khỏi lo bần cùng Đi chợ Phú Quới Chưa đi đã tới Là chợ Cà Mau Chẳng được ngọt ngào Là chợ Đà Lạt Ngứa gãi sột soạt Là chợ Hóc Môn Nghe kêu hết hồn Là chợ Trà Cú Xe chạy ngắc ngứ Là chợ Gò Công Đi giáp một vòng Cũng chưa hết chợ Thiệt là đáng sợ Là cái chợ trời Ai biết xin mời Tiếp theo vè chợ. Chi tiết
Miền Trung, Bài Bạc Nghe vẻ nghe ve, Nghe vè bài tới Cơm chưa lập xới Trầu chửa kịp têm Tao đánh ba đêm Thua ba tiền rưỡi Về nhà chống chửi: Thằng Móc, thằng Quăn, Đánh sao không ăn Mà thua lắm bấy? Tui lấy tiền cấy Cho đủ mươi ngày Bảy Thưa, Bảy Dày Cùng là Ngạt kéo Chị em khéo léo, Dễ mượn dễ vay Thân tui ngày rày Dầm mưa dãi nắng Chị em có mắng Tôi cũng ngồi đây Nó là tuồng dày Nó cũng a dua Ăn thì tôi vùa Thua thì tôi chịu (Vè bài tới) Chi tiết
Đại Chúng, Nói Ngược,Vui Nhộn,Tương Phản, Vè Nói Ngược Con chó hay trèo Con mèo hay cắn Xôi thịt thì đắng Bồ hòn thì hôi Thơm như tổ cú Đàn ông to vú Đàn bà rậm râu Hay gáy con trâu Hay bừ gà trống Của ta thì trọng Của chúa thì hèn Giấy bản thì đen Mực tàu thì trắng Mây mù thì nắng Mây trắng thì mưa …. Chi tiết
Miền Trung, Nghệ Tĩnh, Vè, Quê Hương,Đất Nước,Bệnh Tật,Phương Ngữ, Lên Ngàn Sâu, Ngàn Phố, Đi chặt ná phá cây. Ốm da bủng, bụng báng, Gấy chạy thuốc chạy thầy Chi tiết
Đại Chúng, Vè, Lịch Sử, Đời Sống, Nhu Cầu Nhất gạo nhì rau Tam dầu tứ muối Thịt thì đuôi đuối Cá biển mất mùa Đậu phụ chua chua Nước chấm nhạt thếch Mì chính có đếch Vải sợi chưa về Săm lốp thiếu ghê Cái gì cũng thiếu (Vè thời Bao Cấp) Chi tiết
Đại Chúng, Vè, Đánh Thẻ, Vè đánh thẻ Trồng luống cải Trải con chắt Một dẻo dang Hai sang đò Ba cò kếu Bốn nghêu ngao Năm dao thớt Sáu thịt muối Bảy chuối xanh Tám hành tỏi Chín gói ghém Mười chém chân … Đặt xuống đất Cất lên tay Xoay ống nhổ Đổ tay chuyền Chuyền chuyền một Một một đôi Chuyền chuyề hai Hai hai đôi… Chuyền chuyền mười Mười mười đôi Đặt xuống chân Nâng lấy một Chộp lấy đoi…^ Đặt xuống đây Xoay lấy một Chộp lấy mười Một này một nua…+~ Hai sang ba Ba này ba nữa Ba nữa, một sang tư Tư củ từ Tư củ khoai Hai sang năm Năm lìa năm Năm sang sáu Sáu lìa tư Tư sang bảy Bảy lìa ba Ba sang tám Tám lìa hai Hai sang chín Chín lìa một Một sang mười Mười vơ cả Cả xuống đất Cất lên tay Xoay ống nhổ Đổi tay chuyền (vè đánh thẻ ) Chi tiết
Đại Chúng, Vè, Nói Ngược,Vui Nhộn,Tương Phản, Ve vẻ vè ve Cái vè nói ngược Non cao đầy nước Đáy biển đầy cây Dưới đất lắm mây Trên trời lắm cỏ Người thì có mỏ Chim thì có mồm Thẳng như lưng tôm Cong như cán cuốc Thơm nhất là ruốc Hôi nhất là hương Đặc như ống bương Rỗng như ruột gỗ Chó thì hay mổ Gà hay liếm la Xù xì quả cà Trơn như quả mít Meo meo là vịt Quạc quạc là mèo Trâu thì hay trèo Sóc thì lội nước Rắn thì hay bước Voi thì hay bò Ngắn như cổ cò Dài như cổ vịt Đỏ như quả quýt Vàng như quả hồng Cao tồng ngồng như chim tu hú Lùn lụ khụ như chim bồ nông Hay chạy lon ton là gà mới nở Cái mặt hay đỏ là con gà mào Hay bơi dưới ao mẹ con nhà vịt Hay la hay hét là con bồ chao Hay bay hay nhào mẹ con bói cá Tiếng con chim ri gọi dì gọi cậu Tiếng con sáo sậu gọi cậu gọi cô Tiếng con cồ cồ gọi cô gọi chú Tiếng con tu hú gọi chú gọi dì Mau mau tỉnh dậy mà đi ra đồng (Vè Nói Ngược) Chi tiết
Miền Nam, Kiên Giang, Vè, Nói Ngược,Vui Nhộn,Tương Phản, Nghe vẻ nghe ve Nghe vè nói ngược Ngựa đua dưới nước Tàu chạy lên bờ Lên núi đặt lờ Xuống sông đốn củi… (Vè nói ngược) Chi tiết
Miền Nam, Kiên Giang, Vè, Nói Ngược,Tương Phản,Hành Động,Vui Nhộn, Nghe vẻ nghe ve (3) Nghe vè nói ngược Tàu chạy trên bờ Ngựa đua dưới nước Gà cồ hay ủi Heo nái hay bươi Sáng trăng ba mươi Đêm rằm trời tối Nấu cơm bằng cối Giã gạo bằng nồi Gói bánh bằng vôi Ăn trầu bằng bột Xới đất bằng liềm Bửa củi bằng kim May áo bằng búa Dao bầu gánh lúa Đòn xóc bửa cau Cọp tắm dưới bàu Cá bơi trên lúa (Vè nói ngược) Chi tiết
Miền Nam, Lục Tỉnh, Vè, Rau Cỏ,Thiên Nhiên,Rau Cỏ, Nghe vẻ nghe ve Nghe vè về rau Xấc láo hỗn hào Là rau ngành ngạnh Trong lòng không tránh Vốn thiệt tâm lang Đất rộng bò ngang Là rau muống biển Quan đòi thầy kiện Bình bát nấu canh Ăn hơi tanh tanh Là rau dấp cá Không ba có má Rau má có bờ Thò tay so đo Nó là rau nhớt Ăn cay như ớt Vốt thiệt rau răm Sống tới ngàn năm Là rau vạn thọ Tay hay xớ rớ Vốn thiệt rau co Làng bắt chẳng cho Chính là rau húng Lên chùa mà cúng Lại có hành hương Giục giã buông cương Là rau mã đề (Vè về rau) Chi tiết
Miền Nam, Vè, THiên Nhiên, Cây Trái Nghe ve nghe vẻ nghe vè trái cây Dây ở trên mây là trái đậu rồng, Có vợ có chồng là trái đu đủ, Chặt ra nhiều mủ là trái mít ướt. Hình tựa gà xước vốn thiệt trái thơm. Cái đầu chôm bôm là trái bắp nấu, Rủ nhau làm xấu trái cà dái dê , Ngứa mà gãi mê là trái mắt mèo, Khoanh tay lo nghèo là trái bần ổi. Sông sâu chàng lội là trái mảng cầu, Chẳng thấy nàng dâu thật là trái cách. Trong ruột ọc ạch vốn thiệt dừa xiêm, Hễ chín thâm kim; chuối già, chuối sứ. Tam tung tự tứ là trái dưa gan, Vốn ở Miền Man là trái bí rợ, Mẹ sai đi chợ vốn thiệt trái dâu Ở những ao sâu là trái bông súng Chằng nên lễ cúng vốn thiệt trái sung. Nhỏ mà cay lung thiệt là ớt hiểm, Đánh túc cầu liềm vốn thiệt trái me, Nắng mà chẳng che là trái rau mát, Rủ nhau chà xát vốn thiệt trái chanh, Nhỏ mà làm anh, trái đào lộn hột, Ăn mà chẳng lột vốn thiệt trái tiêu, Thổi nghe ú liêu là trái cóc kèn, Rủ nhau đi rèn là trái đậu rựa, Đua nhau chọn lựa là trái dành dành, Cam ngọt, cam sành, chuối già chuối sứ. Nhưng chi lịch sự bằng táo với hồng Những gái chưa chồng muốn ăn mua lấy Chi tiết
Miền Trung, Thừa Thiên, Vè, Thói Hư,Tật Xấu,Bài Bạc,Phụ Nữ, Nghe vẻ nghe ve, Nghe vè bài tới, Cơm chưa kịp bới, Trầu chưa kịp têm, Tôi đánh một đêm, Thua ba tiền rưỡi, Về nhà chồng chửi, Thằng móc thằng quăn, Đánh sao không ăn, Mà thua lắm bấy, Tôi lấy tiền cấy, Cho đủ mười ngày, (Vè bài tới) Chi tiết
Miền Trung, Phú Yên, Vè, Hài Hước, Nghe vẻ nghe ve, Nghe vè bắt mánh, Gặp tên trời đánh, Thì hết ve ve Chi tiết
Vè, Tôm Cá,Buôn Bán,Ăn Uống, Vè bán quán Tui xin mời cô bác Cùng quý vị gần xa Đi chơi hay về nhà Lâu lâu gặp bằng hữu Tui mời cho đầy đủ Không sót một người nào Chủ quán xin mời vào Dùng cơm hay hủ tiếu Thịt quay cùng xá xíu Hễ có tiền là ăn Thịt chó xào rau cần Thịt bò thì nhúng giấm Gà tơ thì nấu nấm Chim sẻ thì rô ti Cua lột chiên bột mì Cá lý ngư làm gỏi Nem nướng rồi bánh hỏi Trứng vịt, trứng gà ung Hẹ bông nấu với lòng Cá thu thì kho rục … Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Vè, Lịch Sử, Thương thay, hỡi các chú ơi Ăn uống đã rồi thầy kể một văn: Quý Tỵ giữa ngày mồng năm, Giờ Dần chính nguyệt ầm ầm huyên hoa Một chi đánh ở Đống Đa Cầu Duệ kéo đến tốt xa muôn phần Phép voi bại trận tiên phong Cầu nhương sụt cả xuống sông Bồ Đề Đao binh tử trận đầy khe Dọc đường gài gác nằm kề ngăn ngăn Chú sang cứu viện nước Nam Chẳng may gặp phải suối vàng thương thay Chú thì thắt cổ trên cây Chú thì tự vẫn ở ngay trong nhà Chú thì thác xuống Diêm La Chú nào còn sống về nhà đại minh Ai ai là chẳng đeo tình Di Đà tiếp dẫn chúng sinh cô hồn Chú nào có vợ có con Có cha có mẹ hãy còn giỗ chung Triều Châu, Phúc Kiến, Quảng Đông Nam Kinh, Quảng Bắc có lòng sang đây Trời làm một trận gió lay, Sống làm tướng mãnh, thác rày thần linh Phù hộ tín chủ bình an Cửa nhà phú túc vững bền cao xây Mạo chiên nón khách móng giầy, Đuôi sam hảo tố chú rày cần lo Chú thiêng nao đấy phụng thờ Kính quan tôn sứ để nhờ hậu lai Nhớ xưa chú vác lăng bài Cung đao tay nỏ, đầu cài nón chiên Tay vòng bạc, cổ đeo tiền Cờ mao một ngọn xông tên chiến trường Điền Châu Thái thú đảm đương Liều mình tử trận chiến trường nên công Trận vây ở trong Năm Đồng Rạng ngày mồng sáu cờ dong lai hàng Còn ông Tổng Đốc ban sang Quyết liều một trận chiến trường ba quân Muốn cho được chữ ái ân Tuyền quyền vai gánh trung cần đế vương Vua sai bộ sứ tiếp sang Quan tài phong kín đón đường kéo ra Con con cháu cháu hằng hà Mừng lấy được xác Điền Châu đem về Tướng tài can đảm cũng ghê Làm đền phụng sự tức thì Đống Đa Các chú thác xuống Diêm La Bắc Nam đôi ngả trẻ già cùng thương Cơm dày áo nặng nhà vương Bõ công gối đất nằm sương bao đành Thác ở chiến trận nên danh Về thời vua giết chẳng lành được đâu Chú thì thác ở đầu cầu Chú thì tự vẫn đâm đầu xuống ao Ai ai trông thấy thương sao Lập đàn chẩn tế mà kêu cô hồn Gọi là mảnh áo thoi vàng Ít nhiều làm của ăn đường sính thiên Khuông phù tín chủ bình an Gái trai già trẻ thiên niên thọ trường. (Vè Thiên triều văn) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Vè, Gia Cầm,Thân Phận, Thân tôi coi vịt cực khổ vô hồi Sáng ra ngồi trông trời mau xế như chúa trông hiền thần Hai cẳng lần lần như Địch Thanh thắng trận Quần áo chưa kịp bận như Tào Tháo bị vây Tay cầm cái cây như Tề Thiên cầm thiết bảng Vịt chạy qua bờ Ngăn đón cản như Tiết Nhơn Quý rượt Cáp Tô Văn Quần bận còn xăn như Uất Trì tắm ngựa Vịt ăn Ngồi dựa bóng tùng như Tần Thúc Bảo lúc bệnh đau Vịt chạy Đuổi lao xao như La Thông tảo Bắc Tối về nhà đèn chưa tắt Như đãi yến công nương Ngày ra tới đứng ngoài đường, Chiều về như Phàn Lê Huê nhập trại. (Vè chăn vịt ) Chi tiết
Vè, Buôn Bán,Ăn Uống, Nghe vẻ nghe ve Nghe vè bán quán Ở đây buôn bán Bánh hỏi thịt quay Bánh mì lạp xưởng Muốn ăn sung sướng Thì xỉa tiền ra Xin lạy mấy cha Xin đừng ăn chịu! (Vè bán quán) Chi tiết
Miền Trung, Bình Định, Vè, Bài Bạc, Bài chòi bài tới là ba mươi lá Dang tay xớn xá là cái gã Ông Ầm Hay đi sụp hầm, là anh Tứ Cẳng Một dề trăng trắng, là chị Bạch Huê Ăn cận nằm kề, là anh Chín Gối Ba chìm bảy nổi, là chị Sáu Ghe Lập bạn lập bè, là anh Năm Dụm Hay đùm hay túm, Tứ Xách đã quen Quần áo lèng teng, Nhì Nghèo cực khổ Hay bươi hay mổ, là chị Ba Gà Có ngạnh có ngà, là anh Tứ Tượng Phủ màn treo trướng, là chị Tám Dừng Ướt áo ướt quần, là anh Ngũ Trợt Rung cây không rớt, Tứ Móc thiệt hay Con mắt nhắm ngay, Tam Quăng thiệt giỏi … (Vè bài chòi) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Vè, Chợ Búa,Buôn Bán,Chợ Phiên,Phương Ngữ, Chợ Lường họp lại vui thay Đàng đông lúa gạo, đàng tây tru bò Xã đã khéo lo Lập lều hai dãy Hàng sồi hàng vải Thì kéo lên đình Hàng xén xung quanh Hàng thịt hàng lòng ở giữa Ngong vô trửa chợ Chộ thị với hồng Dòm ngang xuống sông Chộ thuyền với lái Ngong sang bên phải Chộ những vịt gà Hàng nhãn, hàng na Hàng trầu, hàng mấu Hàng ngô, hàng đậu Hàng mít, hàng cà Hàng bánh, hàng quà Hàng chi có cả Rồi nào hàng cá Hàng bưởi, hàng bòng … (Vè chợ Lường) Chi tiết
Miền Trung, Bình Định, Vè, Ái Quốc,Lịch Sử,Chống Ngoại Xâm,Hành Động,Quân Sự, Lía ta nổi tiếng anh hào Sơn hà một góc thiếu nào người hay Bạc tiền thừa đủ một hai Chiêu binh mãi mã càng ngày càng đông Làm cho bốn biển anh hùng Mến danh đều tới phục tùng chân tay. Kẻ nào tàn ác lâu nay Lía sai cướp của đoạt tài chẳng dung Nhà giàu mấy tỉnh trong vùng Thảy đều kinh sợ vô cùng lo toan Nhất nhì những bực nhà quan Nghe chàng Lía doạ kinh hoàng như điên Nhà nào nhiều bạc dư tiền Mà vô ân đức, Lía bèn đoạt thâu. Tuy chàng ở chốn non đầu Nhưng mà lương thực vật nào lại không Lâu la ngày một tụ đông Vỡ rừng làm rẫy, vun trồng bắp khoai Mọi người trên dưới trong ngoài Thảy đều no đủ sớm trưa an nhàn Tiếng tăm về đến trào đàng Làm cho văn võ bàng hoàng chẳng an. Nam triều chúa ngự ngai vàng Bá quan chầu chực hai hàng tung hô Có quan ngự sử bày phô Tâu lên vua rõ lai do sự tình Đem việc chàng Lía chiêu binh Trình lên cặn kẽ phân minh mọi đàng Nào khi Lía phá xóm làng Đến khi lên núi dọc ngang thế nào Kể tên những bậc phú hào Từng bị quân Lía đoạt thâu gia tài Vua ngồi nghe rõ một hai, Đập bàn, vỗ án giận rày thét la: – Dè đâu có đứa gian tà Giết người, đoạt của thiệt là khó dung Truyền cho mười vạn binh hùng Dưới cờ đại tướng binh nhung lên đàng Đại quân vâng lệnh Nam hoàng Hành quân tức khắc thẳng đàng ruổi dong Gập ghềnh bao quản núi non Dậy trời sát khí quân bon lên rừng. … (Vè chàng Lía) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Vè, Đa Thê,Phương Ngữ,Thân Phận, Chồng chung khó lắm ai ơi! Ai bước chân vô đó, Không ăn ngồi được mô! Quyền bán với quyền mua Thời là em không có, Đâm gạo với xay ló, Thời là em đã có phần, Đập đất với khiêng phân, Đâm xay, rồi nấu nướng. … Gẫm như bọn người ở, Chỉ sáu tháng thời thôi, Cái thân em ở đời, Hỏi làm sao chịu được? Chồng sai đi múc nước, Vợ bảo lấy que tăm. Trải chiếu toan đi nằm, Đọi dì hai chưa rửa Có ba bốn thúng lúa, Chị chồng đầu chân xay. Cám em bắc lên đây, Cây rau riu chưa cắt, Ngọn rau riu chưa xắt. Em làm công việc vặt, Vừa đến tối canh ba, Em vừa ngả mình ra, Con chim kia vừa kêu, Con gà rừng vừa gáy. Chồng đánh em thức dậy, Biểu nấu cơm đi cày; Gạo em chưa đâm xay, Đã soạn gánh gồng cho bà đi chợ. Một tháng sáu phiên chợ, Bà cho đi một phiên, Bà trao cho một tiền, Bà truyền cho đủ giống, Mua mười đồng thì trứng, Lại mua mười đồng trầu, Mua mười tám đồng cau, Hai mươi đồng thì mỡ, Lựa còn một chữ, Tráo lại hàng vôi Mua đoạn, bán rồi Vừa hầu tan buổi chợ Về đến đầu ngõ, Con đòi: “Bánh mẹ mô?” – Được chồng riêng tê tồ Chồng chung, mẹ nỏ dám mua thứ gì! (Vè chồng chung) Chi tiết
Miền Trung, Thừa Thiên, Huế, Vè, Lười Biếng,Tướng Mạo,Tương Phản, So Sánh Ve vẻ vè ve Nghe vè mụ nhác Không lo sương nác Chỉ biết ngồi ăn Ăn rồi lại ngủ Ngủ rồi lại ngồi Nước chảy bòng trôi Mỗi ngày qua bữa Luộc rau nhác rửa Uống nước nhác hâm Chàm làm chụa lụa Ngó xuống đôi đũa Lọ luốc lọ lem Ngó lại chị em Xem ra ôốc dôộc Ngó lại trên trốc Rận mẹ rận con Nói không kiêng dè Chỉ hay sinh sự Cái mặt chự bự Như thể cái mâm Tấm lưng tày thúng Dân chúng đều hay Ai ai cũng biết (Vè mụ nhác) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Vè, Vợ Chồng,Tât Xấu, Vè chữ phu Chữ phu là dại Tơ hồng dán lại Nên điệu vợ chồng Đụng con gái hung Lang dâm trắc nết Mình làm chí chết Nó duỗi cẳng nó ăn Sắm áo sắm khăn Sắm vòng sắm niểng Mình nói một tiếng Nó nói lại mười Mình làm cả đời Nó tiêu một lát Nó mê chốn khác Nó bỏ nó đi Mình nói nó săn si Chữ phu là dại (Vè chữ phu) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Vè, Bài Bạc, Nghe vẻ nghe ve Nghe vè cờ bạc Đầu hôm xao xác Bạc tốt như tiên Đêm khuya hết tiền Bạc như chim cú. Cái đầu sù sụ Con mắt trõm lơ Hình đi phất phơ Như con chó đói Chân đi cà khói Dạo xóm dạo làng Quần rách lang thang Lấy tay mà túm… (Vè cờ bạc) Chi tiết
Miền Bắc, Thái Bình, Miền Trung, Quảng Bình Vè, Chống Ngoại Xâm, Quê Hương, Địa Danh, Ái Quốc, Giữa năm Đinh Dậu mới rồi Sư ông chùa Lãng là người đảm đang Viết tờ quyên giáo các làng Lãng Đông, Năng Nhượng chuyển sang Trực Tầm Chiều hôm còn ở Đồng Xâm Rạng mai Đắc Chúng, tối tầm Dục Dương Cùng với nghĩa sĩ bốn phương Phất cờ thần tướng mở đường thiên binh Phá dinh công sứ Thái Bình Sa cơ ông đã bỏ mình vì dân. (Vè Phá dinh công sứ Thái Bình) Chi tiết
Đại Chúng, Vè, Cây Cỏ,Cây Trái, Vo vỏ vò vo Cây nhỏ cây to Cây cò đậu Cây sáo sậu trèo Cây rắn leo Cây mèo nhảy Cây gãy cành Cây xanh lá Cây xây rạ Cây chồng rơm Cây đơm quả Cây xả hương Cây bám tường Cây cắm đất Ta ngồi ta nói thật Cây tre xanh cật Ruột trắng như bông Cây mít đỏ lòng Cây thông nứt vỏ Cây ngó thân mềm Cây sên cứng cáp Cây núc nác da xanh Cây chanh chua quả Cây vả cây sung Là cùng chú bác Cây năn cây lác Hay mọc giữa đồng Cây đậu cây bông Hay ưa ruộng cạn Cây khoai lạng vạng Leo dọc vồng cao Ăn quả cây nào Ta rào cây ấy Quả hồng béo ngậy Da đỏ hồng hào Quả cam xanh xao Múi ăn thì ngọt Quả bòng quả nhót Chua lét chua le Quả đào ngon ghê Quả na ngon gớm Quả thị vàng rộm Thơm lựng cả nhà Hương ổi bay xa Gọi người đến hái Còn cây cỏ dại Chẳng ai thèm nhìn Mời bạn ngồi im Nghe tôi nói thật Cây lúa là nhất Ở giữa trần đời Ta đi dạo khắp trăm nơi Cây lúa đẹp nhất ở nơi đồng làng Một cây Hai cây Ba cây Bốn cây Năm cây Cây làm vày Cây làm cột Cây che dột Cây làm xà Cây cúng hoa Cây đơm trấy Cây cho gậy Cây đóng thuyền Cây đan phên Cây chắn giậu Cây đậu leo Cây khiêng heo Cây đèo chó Cây đánh hổ Cây bắt voi Cây làm roi Đi đánh giặc. (Vè về cây) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Trị, Vè, Chống Thuế, Năm nay kinh tế Không tiền đóng thuế Lính bắt, lính còng Vợ con khóc ròng Mấy ông thiệt tệ Tháng này thuế vụ không lo Cơm ăn không no Tiền đâu mà đóng (Vè chống thuế) Chi tiết
Đại Chúng, Vè, Cây Trái, Da dẻ vàng khè Là anh chàng thị Tròn như lợn ỉ Là quả dưa vàng Nằm đất lang thang Là anh dưa chuột Mồm nói ngọt xớt Là mấy cô hồng Xù xì lắm lông Là anh cu dứa Da đỏ như lửa Là thằng ớt cay Má mịn hây hây Cô mơ cô mận Ruột thì đỏ thắm Là cái ả đào Hay rụng xuống ao Thằng sung chua chát Da vàng trơn mát Là quýt với cam Chua rụng răng hàm Cô chanh cô khế Xinh tròn be bé Em táo đầu nhà Con bảy con ba Chị dừa mắn đẻ Hàm răng to khoẻ Là bác chuối tiêu Nằm đất mốc meo Là anh chàng bí Thon như cái bị Là chị bầu xanh Dáng dài thanh thanh Cô xoài cô mướp Mình dài gai góc Cụ mít nhà ta Đỏ bóng nước da Cà chua chính cống Vỏ xanh ong óng Chính thị bà cau Nam nám da nâu Hồng xiêm, mắc cọp Xù xì bỏng rộp Mướp đắng eo ôi Ngọt mát cả môi Xin chào cô nhãn Mặt mày đỏ thắm Cô vải đang chờ Mắt mở lơ mơ Thằng na buồn ngủ. (Vè các loại quả) Chi tiết
Miền Bắc, Vè, Khoa Bảng, Một giỏ ông đồ, Một bồ ông cống, Một đống ông nghè, Một bè tiến sĩ, Một bị trạng nguyên, Một thuyền bảng nhãn (Vè ông Đồ ông Cống) Chi tiết
Miền Nam, Lục Tỉnh Vè, Rượu Chè,Thói Hư,Tật Xấu, Một chén giải cơn sầu Hai chén còn nhơn đạo Ba chén còn gượng gạo Bốn chén nổi sân si Năm chén sập thần vì Sáu chén ngồi ghì xuống đó Bảy chén thì đuổi chẳng đi Tám chén lóc trộn lộn ra Chín chén lóc trộn lộn vô Mười chén ai xô tôi ngã Mười một chén chửi cha ai xô (Vè bợm nhậu) Chi tiết
Miền Nam, Vè, Buôn Bán,Sông Nước,Thời Gian,Quê Hương,Đất Nước, Vè các lái (hát ra) Tiếng đồn các lái Đồng Nai Tháng giêng cưa ván, tháng hai đóng thuyền Tháng ba củi lửa huyên thuyên Tháng tư dọn thuyền quay lại lộn ra Sài Gòn, Rạch Giá bao xa Lần theo tăm cá xa nhà đã lâu Một trăm ông lái làu làu Đi qua Giáp Nước, Vũng Tàu phải ghê Kỳ Vân có bãi lưới rê Non cao biển thẳm ủ ê tấc lòng Khúc nôi lụy nhỏ đằm đằm Xích Ram đã khỏi, Bãi Dầm đã qua Hồ Tràm, Hồ Đắng de ra Thân Trong nằm trước, Mũi Bà nằm trong Cù Mi thượng hạ song song La Gi nằm khuất phía trong Hòn Bà Cây Khô, Cửa Cạn đã qua Trực nhìn Khe Cả nay đà kề bên Dập dìu ghe lưới bủa chen Xa trông đã thấy Mũi Đèn ở kia Đồn rằng Phan Thiết lịch thay Sớm chiều phiên chợ tối ngày bán buôn Trên đường xe chạy bon bon Dưới sông thuyền đậu bán buôn rộn ràng Phú Hài chừ đã liền sang Buồm dong ba cánh lòng càng thảnh thơi Mũi Né ta sẽ buông khơi Trong thời có xóm ăn chơi bĩ bàng Anh em nước, củi đàng hoàng Nước mắt hai hàng lụy nhỏ xót xa Hòn Nôm, Quảng Thí kia là, Ngó lên Mũi Nhỏ, trông qua Hòn Nghề Ngồi buồn cám cảnh ê chề Hỏi con sống bổ tới quê bao thì? Con Nghê sao khéo dị kì Ra nằm nước mặn luận chi thương hàn Mãi trông vừa thấy một đàng Đi ngoài Nội, Ngoại, cầm làn gác giăng Anh em bèn bảo nhau rằng Trầu cau, nước hết, gác giăng làm gì? Quạt cào sang kiếm một khi Chụt Đèn đã khỏi, tới thì Lò Kho Tai nghe lưới đánh, mành hò Buông lên một đỗi còn lo xùng xình Ngó lên Bãi Miễu vắng tanh Tứ bề quạnh quẽ trong mình xót xa Có người cố quận kia là Mai qua Bãi Chụt để mà gặp nhau Vừa chào, vừa chạy cho mau Kẻ lo mua bán, người sầu niềm tây Cầu Đá, Cửa Bé là đây Bãi Dông đã khỏi ló rày Nha Trang Trên thời quán xá rộn ràng Dưới sông thuyền đậu nghinh ngang quá chừng Gặp nhau mừng rỡ tưng bừng Rượu trà thết đãi vui chung chào mời Kẻ thời ăn uống vui chơi Người thời ve vãn những lời nguyệt hoa Kẻ thời mua song cùng lá Người thời mua đệm, mua cau, mua hèo Kẻ thời mua dây buộc lèo Người mua sống lá đem theo xỏ tiền Kẻ mua thuốc bánh, thuốc viên Người mua thuốc xấp để nguyên đem về Đôi ta kết nghĩa phu thê Cùng qua mua bán mà mê tấm tình Đất Chụt là đất nhàn thanh Trai chuyên biển giã, gái rành bán buôn Thôi thôi chớ nói thêm buồn Kéo neo mà chạy đi luôn kịp thời Ngó vô Hòn Đất thương ôi Ngoài thì Hòn Bạc lẻ loi một mình Vũng Túc, Cầm Bấc cảnh xinh Muôn Xưởng, Hòn Nọc liên kinh Chà Là Cây Sung, Mũi Cỏ đã qua Bến đò Cồn Cạn vang xa tiếng đồn Hòn Lớn, Hòn Nhỏ chỉn khôn Cứt Chim, Hòn Đỏ đêm hôm nào lầm Trông lên một đỗi tăm tăm Gần nơi Cửa Nhỏ rạng danh Bãi Trường Trâu Nằm ngoài nước chín phương Sóng xô, gió tạt mênh mông tứ bề Xa Cừ cách trở sơn khê Buông lên một đỗi ngó về Ba Gia Đồi Mồi chớn chở xê ra Thông trong Cát Thắm chạy ra Hòn Gầm Hòn Gầm sóng bổ lao xao Vát mặt nghinh vào Bãi Võ sóng ngang Thương con nhớ vợ trăm đàng Nước mắt hai hàng lệ ứa thấm biên Sừng sững Đá Chồng mọc lên Bia tạc để truyền nối đức Hùng Vương Hướng lên một đỗi dặm trường Vũng Rô núi tấn bốn phương như nhà Đầu gành Mũi Nạy xê ra Bên trên có bãi hiệu là Bãi Môn Bãi Tiên, Bãi Xép kề bên Hòn Khô nằm trước ấy miền Trà Nông Biển bờ lai láng mênh mông Ngó vô thấy tháp Dinh Ông, Đà Rằng Chóp Chài, Ma Liên, Mây Nứt chừng ngằn Hòn Chùa, Hòn Dứa nằm giăng kia là Hòn Yến, Cát Xối đã qua Mồ xây mả đắp đồn xa ông Cao Biền Vốn là người ở Đại Niên Tìm long điểm huyệt, dựng nên chốn này Bàn Thang lum lúp lá, cây Anh em cố nhớ, kẻo rày dễ quên Hòn Lao nước chảy hai bên Thông trong Rạn Lẽ, phía trên Vũng Bầu Ngó vô Cửa Mới thêm rầu Nay bồi, mai lở cạn sâu vô chừng Gặp nhau nửa tủi nửa mừng Xa xa Cát Xối liền chưn Mái Nhà Gành Đen chớn chở xô ra Gò Bàng cát sạn ăn qua Bãi Trầu Sơn Đài xanh ngắt một màu Hòn Yến cui cút lại hầu ngoài khơi Mưa sa gió lạnh tợ đồng Bãi Ngang, Gành Đỏ bạn cùng làng đôi Buồm dong, mắt ngó biển trời Ngó ra Lao Xá lẻ loi một mình Trông về Vũng Lấm rất xinh Vôi tô, ngói lợp, chen chân phố phường Đây kia nhà ở hai phương, Bắc cầu Sông Cạn làm đường vãng lai Sáng chiều họp chợ xoay vần Thuyền bè tấp nập, khách thương đủ miền Trực tình nhớ tới sự riêng Kéo neo mà chạy nhắm miền quê xưa Hết Thìn sang Tỵ vừa trưa Song Giang nước lớn đò đưa Sông Cầu Quán Chùa nay ở nơi đâu Vũng Chào, Vũng Sứ lại hầu Vũng La Gành Tướng, Mũi Móm trông ra Mò O đã khỏi, sang qua Gành Bà Ngó về bãi cát Trường Sa Phong cảnh nơi đó xinh đà quá xinh Cù Mông, Vũng Trích ăn quanh Vũng Mú trực chỉ Lao Xanh sáng đèn Thuận buồn xuôi gió một phen Ghé vô Cửa Giã trong miền Hòn Mai Gành Ráng mút tận Bãi Dài Băng qua Bãi Nhạn vô chơi phố phường Đi cho thấu chữ Quy Nhơn Giáp đầm Thị Nại hãy còn sử xanh Vô chợ ăn bún song thần Hỏi mua nón ngựa để dành về quê Thiếu gì hải vị sơn khê Vào Nam ra Bắc ê chề ngựa xe Nói ra sợ nẫu cười chê Có say đất khách mới mê nết người Nghĩ thôi dạ tợ dầu sôi Day qua Mũi Mác, San Hô dong buồm Eo Vượt ló thấy Cỏ, Cân Vũng Nồm, Vũng Bấc kề gần làng đôi Ngó vô Cách Thử thương ôi Trông chồng hóa đá, tích đời con ghi Vũng Tô, suối Bún là đây Hòn Khô, Nước Ngọt dựa kề Hòn Lan Vũng Bầu chếch ở phía Nam Vi Rồng, Phương Mới giăng ngang kia là Lố Ông, Mũi Đụn đã qua Gành Méc đã khỏi, Hà Ra hầu gần Tiếp theo là xóm Hội Vân Phong cảnh xoay vần đến mũi Lộ Giao Vũng Cù sóng bổ lao xao Nồm thổi ngọt ngào, ghe chạy thưng thưng An Dũ sâu cạn không chừng Lời đồn có miếu thổ thần linh ghê Tam Quan rày đã gần kề Đất này nổi tiếng Tân Khê nhiều dừa Nhớ lời thề thốt thuở xưa Tiếng hát mài dừa lảnh lói thâu đêm Tai nghe dạ xót niềm riêng Nhổ neo mà chạy hướng lên Sa Hoàng… (Vè các lái (hát ra) Chi tiết
Miền Nam, Cà Mau Vè, Thiên Nhiên,Muông Thú, U Minh nước đỏ Choại, dớn, cóc kèn Ăn ở cho hiền Dạo chơi với rắn Bất kỳ sâu cạn Rắn nước, rắn râu Bay trên trời cao Rắn rồng uốn khúc Chạy ngang chạy dọc Rắn ngựa phóng theo Hút gió thật kêu Là con rắn lục Mái gầm lục đục Bò chậm như rùa Mở xuống bất ngờ Hổ mây ẩn núp Coi chừng nó quất Là con rắn roi Ra đồng dạo chơi Là rắn bông súng Đựng đầy một thúng Là rắn cạp nia Ăn rồi ngâm nghe Hổ hành nấu cháo Dữ mà nhỏ xíu Đúng thiệt rắn giun Chớ nên coi thường Con rắn ri cóc Rắn mà muốn học Làm cậu ông Trời Có khách hay mời Là con hổ chuối Con rắn ri cá Thấy nước thì ham Hình vóc hiên ngang Rắn roi, mỏ rọ Thật là đáng sợ Chàm oạp, hổ mang Xét cho đàng hoàng Rắn thì có nọc Đừng châm, đừng chọc Bỏ mạng lìa đời Trí khôn con người Biến loài độc ác Lấy nọc làm thuốc Trị bệnh cứu dân Đau khớp trật gân Ê mình nhức mỏi Lại còn một mối Lấy thịt xé phay Chiều nhậu lai rai Bổ ơi là bổ! (Vè rắn U Minh) Chi tiết
Miền Bắc, Bắc Giang, Vè, Ái Quốc,Lịch Sử,Chống Ngoại Xâm, Kể từ quân Pháp sang đây Hại người cướp của bấy nay đã nhiều Dân tình đồ thán đủ điều Căm gan tức chí phải liều ra tay Anh hùng đã tỏ tài trai Nữ nhi cũng chẳng kém loài bồng tang Nhớ xưa phất ngọn cờ vàng Bà Trưng, Bà Triệu chiến trường xông pha Cai Vàng lại có bà Ba Tây Sơn bà Phó cũng là anh thư Xúm tay xoay lại cơ đồ Dân yên quốc thịnh phất cờ Việt Nam Từ ngày quân Pháp kéo sang Chợ Tràng cô Tám cũng gan anh hùng Dưới trướng cụ Phan Đình Phùng Bắt quân lính tập vào tròng trăm tên Lại như vợ lẽ Đội Quyên Nam trang cải dạng tìm lên núi rừng Đúc súng đúc đạn, giúp chồng Đánh cho quân Pháp hãi hùng đảo điên Bà Ba Đề Thám truân chuyên Non sông đã trải mấy phen thác ghềnh Hồng quần nhẹ bước rừng xanh Trận tiền giáp chiến đao binh vẫy vùng Hồng nhan nhẹ bước thong dong Chính bà cũng dự quân trung luận bàn Bà Lang Seo mở ngôi hàng Giả đò hương khói đèn nhang bấy chầy Hà Nội, Nam Định, Sơn Tây Nghĩa Hưng đảng ấy nay ngày một to Chuyện năm Canh Ngọ mới vừa Việt Nam dân đảng bấy giờ lập ra Chương trình định liệu gần xa Trước là dân tộc sau ra đại đồng Cô Giang cũng bực anh hùng Dốc tâm thề Đảng một lòng trung trinh Cùng ai thề chữ tử sinh Chưa chăn gối cũng vẹn tình sắt son Chia nhau việc Đảng lo tròn Tài chính cổ động lại còn giao thông Thất cơ sự đến khi cùng Tím gan Yên Bái, đau lòng xiết bao Thế gian mặc chuyện ra vào Lòng chung xin nguyện trời cao soi cùng Chàng theo nước, thiếp theo chồng Tuồng khi dơ dáng sống cùng hôi tanh Khen chê phó mặc sử xanh Treo gương đất nghĩa trời Kinh đời đời. (Vè cô Giang) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Nam, Vè, Lẳng lặng mà nghe cái vè giáp tý Cũng vì thiện ý răn dạy người ta Biểu đừng kiêu sa vậy mà chịu chết Kể ra cho hết khắp cả hoàn cầu Châu Á châu Âu cũng đều chịu khổ. Đông Dương một chỗ nay đặng bình yên Cờ bạc huyên thiên ăn chơi đủ việc: Chỗ thời hát xiếc chỗ hát cải lương Kẻ coi hát trường người coi làm thuật Núp nơi vắng khuất xì lác, móc gà Thín cẩu, công thoa bài cào tứ sắc Khắp cùng nam bắc đầu đĩ, ca đờn Sung sướng là hơn, ăn chơi bỏ học. Mấy thằng cúp tóc mặc áo cẩm châu, Mấy thằng lái xe trừu cầu ràng đít Bấy thằng con nít bận áo thật sang Bấy chú đĩ đàng ngồi xe làm phách. Ăn chơi đủ cách, tưởng đặng thái bình. Bão lụt thình lình.Phú Yên, Bình Định, Khắp cùng tám tỉnh, mưa gió đùng đùng. Người ta chết hung, Sông Cầu thứ nhứt, Cù Mông núi nứt, Quảng Nam lở thành, Nước lớn thình lình, ba ngày không dứt, Lúa khoai đều mất, giá gạo quá cao, Lớn nhỏ lao xao, cũng đều chịu đói. Trời làm tai quái, năm sửu không mưa, Hạn đã chẳng vừa, thêm sâu sa xuống, Ăn cùng lúa ruộng, ăn hết bắp bông. Thập thất cửu không, trời làm quá thắt! Trời làm quá ngặt, đói hãy còn lâu, Cầm áo cẩm châu, đem đi mua gạo, Cầm nồi cầm chảo, bán áo bán khăn, Bán luôn cả chăn, mua ăn không phỉ, Mấy con làm đĩ, mặt đói xanh dờn, Mấy con ca đờn, đói đi không nổi, Mấy thằng hát bội, chịu bỏ vắng trường, Mấy chú cải lương, trốn đi đâu mất. Kẻ thì bán đất, người lại cầm nhà. Chạy gạo không ra. phải ăn hột cỏ! Chơi, trời ghét bỏ, để đói nhăn răng! Phải tính làm ăn, phải lo nghề nghiệp! Không thời mạt kiếp,khó nỗi sanh tồn! Khó mà biết khôn, đừng dồn lấy dại! Chi tiết
Miền Trung, Quảng Nam, Vè, Lẳng lặng mà nghe cái vè giáp tý Cũng vì thiện ý răn dạy người ta Biểu đừng kiêu sa vậy mà chịu chết Kể ra cho hết khắp cả hoàn cầu Châu Á châu Âu cũng đều chịu khổ. Đông Dương một chỗ nay đặng bình yên Cờ bạc huyên thiên ăn chơi đủ việc: Chỗ thời hát xiếc chỗ hát cải lương Kẻ coi hát trường người coi làm thuật Núp nơi vắng khuất xì lác, móc gà Thín cẩu, công thoa bài cào tứ sắc Khắp cùng nam bắc đầu đĩ, ca đờn Sung sướng là hơn, ăn chơi bỏ học. Mấy thằng cúp tóc mặc áo cẩm châu, Mấy thằng lái xe trừu cầu ràng đít Bấy thằng con nít bận áo thật sang Bấy chú đĩ đàng ngồi xe làm phách. Ăn chơi đủ cách, tưởng đặng thái bình. Bão lụt thình lình.Phú Yên, Bình Định, Khắp cùng tám tỉnh, mưa gió đùng đùng. Người ta chết hung, Sông Cầu thứ nhứt, Cù Mông núi nứt, Quảng Nam lở thành, Nước lớn thình lình, ba ngày không dứt, Lúa khoai đều mất, giá gạo quá cao, Lớn nhỏ lao xao, cũng đều chịu đói. Trời làm tai quái, năm sửu không mưa, Hạn đã chẳng vừa, thêm sâu sa xuống, Ăn cùng lúa ruộng, ăn hết bắp bông. Thập thất cửu không, trời làm quá thắt! Trời làm quá ngặt, đói hãy còn lâu, Cầm áo cẩm châu, đem đi mua gạo, Cầm nồi cầm chảo, bán áo bán khăn, Bán luôn cả chăn, mua ăn không phỉ, Mấy con làm đĩ, mặt đói xanh dờn, Mấy con ca đờn, đói đi không nổi, Mấy thằng hát bội, chịu bỏ vắng trường, Mấy chú cải lương, trốn đi đâu mất. Kẻ thì bán đất, người lại cầm nhà. Chạy gạo không ra. phải ăn hột cỏ! Chơi, trời ghét bỏ, để đói nhăn răng! Phải tính làm ăn, phải lo nghề nghiệp! Không thời mạt kiếp,khó nỗi sanh tồn! Khó mà biết khôn, đừng dồn lấy dại! Chi tiết
Miền Trung, Quảng Nam, Vè, Thế Chiến, Lính Mộ Xuống tòa ông sứ lựa được rồi, “mê-rô” ông sứ phát ra ngồi thở than. Vợ con châu lụy hai hàng, khuyên em ở lại cho chàng dời chơn. Anh đi ra mỗi bước mỗi ngừng, châu sa lụy nhỏ chín mười từng ruột đau. Thương nhau phải cứ lời nhau, tri tri vàng đá trước sau một lời. Anh đi ra mặt biển chưn trời, khuyên em ở lại một lời bình an, Bảy giờ mai em tuốt xuống Hàn có qua. Bạc chín chục đồng nhà nước phát ra, Em đem về mua trâu, thuê đất, làm nhà nuôi con. Chúc cho hai bên cha mẹ vuông tròn, Phận anh đây như khúc gỗ trôi giữa biển, mất còn quản chi. Biểu em đừng nước mắt lâm ly, làm lơ giả dại như khi chưa chồng. Chi tiết
Miền Trung, Quảng Nam, Vè, Thế Chiến, Lính Mộ Xuống tòa ông sứ lựa được rồi, “mê-rô” ông sứ phát ra ngồi thở than. Vợ con châu lụy hai hàng, khuyên em ở lại cho chàng dời chơn. Anh đi ra mỗi bước mỗi ngừng, châu sa lụy nhỏ chín mười từng ruột đau. Thương nhau phải cứ lời nhau, tri tri vàng đá trước sau một lời. Anh đi ra mặt biển chưn trời, khuyên em ở lại một lời bình an, Bảy giờ mai em tuốt xuống Hàn có qua. Bạc chín chục đồng nhà nước phát ra, Em đem về mua trâu, thuê đất, làm nhà nuôi con. Chúc cho hai bên cha mẹ vuông tròn, Phận anh đây như khúc gỗ trôi giữa biển, mất còn quản chi. Biểu em đừng nước mắt lâm ly, làm lơ giả dại như khi chưa chồng. Chi tiết
Miền Trung, Quảng Nam, Vè, Thế Chiến, Lính Mộ, Xã Hội Từ ngày con bướm trắng bay vô, Ba năm trời hạn, cây khô lá vàng. Nấu cơm hấp những cọng lang, Chuối luộc đầy sàng ăn chẳng biết no. Nào ai có ruộng có bò, Mua mắc bán rẻ, bán cho nhà giàu. Ba quan một cái mâm thau, Nồi đồng quan tám, nhà giầu không mua. Mỗi năm lo nộp thuế vua, lương chẩn lương thải tới mùa phải ra. Con nít chí lẫn ông già, Ba ngày gạt gạo đi ra nằm đàng. Mười đồng một củ khoai lang, Trời làm đói khát thiếp với chàng xa nhau. Bất nhân là quân nhà giàu, Tôi đi ngõ trước, ngõ sau nó rào. Chị em gặp chẳng dám chào, giả lơ tai điếc : “mụ nào kêu chi” ? Tôi đây cũng đói mần ri, Chị tôi chết trước, tôi thì chết sau. Nhà giàu kêu đói như đau, Tự nhiên lúa củ năm sau hãy còn.(*) Muốn đi cưới vợ cho con, sợ chúng ăn hết, hoảng hồn thất kinh. Ba năm tự miếu chí đình, không cúng không quải, thần linh cũng hằn. Thợ rèn thợ mộc đói nhăn, Còn thầy phù thủy mất ăn xôi gà. Cho đến mụ bóng mụ bà, Thầy địa thầy thuốc nằm nhà chẳng có mà nhai. Bĩ cực rồi lại thái lai, Mùa lúa cũng được mùa khoai cũng dào. Ăn mừng hát bội xôn xao, Đi ra gặp mặt chị nào cũng vui... Chi tiết
Đại Chúng, Vè, Hoa Lá, Thiên Nhiên Nghe vẻ nghe ve Nghe vè về hoa Vác mai đi xoi Là bông hoa giếng Hay bay hay liệng Là hoa chim chim Xuống biển mà chìm Là bông hoa đá Bầu bạn cùng cá Là đá san hô Hỏi Hán qua Hồ Là bông hoa sứ Gìn lòng nắm giữ Là hoa từ bi Ăn ở theo thì Là hoa bầu ngọt Thương ai chua xót Là hoa sầu đâu Có sông không cầu Là hoa nàng cách Đi mà đụng vách Là hoa mù u Cạo đầu đi tu Là hoa bông bụt Khói lên nghi ngút Là hoa hắc hương Nước chảy dầm đường Là hoa mùi tưới Rủ nhau đi cưới Là hoa bông dâu Nước chảy rạch sâu Là hoa muống biển Rủ nhau đi kiện Là hoa mít nài Gái mà theo trai Là hoa phát nhũ Đêm nằm không ngủ Là hoa nói ngày Bạn chẳng lìa cây Là bông hoa cúc Nhập giang tuỳ khúc Là bông hoa chìu Ở mà lo nghèo Là hoa đu đủ Đi theo cậu Thủ Là hoa mồng quân Đánh bạc cố quần Là bông hoa ngổ Ngồi mà choán chỗ Là hoa dành dành Giận chẳng đua tranh Là bông hoa ngải Bắt đi tha lại Là hoa phù dung Ăn ở theo luồng Là bông hoa thị Theo mẹ bán bí Là hoa thanh hao (Vè Hoa Lá) Chi tiết
Miền Bắc, Hà Nội, Vè, Chống Ngoại Xâm, Ái Quốc, Lịch Sử, Khuyến Học, Quê Hương, Đất Nước Cơn mây gió trời Nam bảng lảng Bước anh hùng nhiều chặng gian truân Ngẫm xem con tạo xoay vần Bày ra một cuộc duy tân cũng kì Suốt thân sĩ ba kì Nam Bắc Bỗng giật mình sực thức cơn mê Học, thương, xoay đủ mọi nghề Cái hồn ái quốc gọi về cũng mau Hồn đã tỉnh, bảo nhau cùng dậy Chưa học bò vội chạy đua theo Khi lên như gió thổi diều Trong hò xin thuế, ngoài reo hãm thành Cách hoạt động người mình còn dại Sức oai quyền ép lại càng mau Tội nguyên đổ đám nho lưu Bắc kì thân sĩ đứng đầu năm tên Người tỉnh Bắc, Nguyễn Quyền là một Cơn nhiệt thành lửa đốt buồng gan Đùng đùng gió cuốn mây tan Lạng thành giáo chức từ quan cáo về Mở tân giới, xoay nghề tân học Đón tân trào, dựng cuộc tân dân Tân thư, tân báo, tân văn Chân đi miệng nói xa gần thiếu đâu Trường nghĩa thục đứng đầu dạy dỗ Khắp ba mươi sáu phố Hà thành Gái trai nô nức học hành Giáo sư mấy lớp, học sanh mấy ngàn Kỳ diễn thuyết người xem như hội Buổi bình văn khách tới như mưa Nôm quốc ngữ, chữ Hán thư Bài ca yêu nước, câu thơ hiệp đoàn Trong chín tháng, sóng tràn gió dập Tiếng Đông kinh lừng khắp Đông Dương Khắp đâu đâu cũng học trường Cùng nhau đua bước lên đường văn minh Họ càng thấy người mình càng ghét Càng bảo nhau đè nẹt càng già Thương ôi ấu trĩ sơn hà Nước chưa lặng sóng, giò đà rung cây Trong sóng gió nhưng tay vẫn vững Bế học rồi lại đứng khai thương Rủ nhau một hội Hồng Bàng Hồng Tân Hưng mở ngôi hàng buôn chung Đồ Nam hóa bá công kỹ xảo Khách Bắc Hà thập hiệu vãng lai Sửa sang trong cái khuôn trời Mở mang trí não cho người nước ta Trời đương buổi nắng mưa tầm tã Dấn thân mình đứng giữa cơn giông Cả gan cho biết anh hùng Hỏi xem mấy mặt trong vòng trần ai (Vè Đông Kinh) Chi tiết
Miền Bắc,Hải Dương Vè, Hoa Lá, Thiên Nhiên, Nghe vẻ nghe Ve Nghe vè về Hoa Hoa nhài thoang thoảng bay xa Mùi thơm khác hẳn, thật là có hương Hoa cúc không sợ thu sương Để màu ẩn dật, mùi hương đậm đà Hoa sen mùa hạ nở ra Ở bùn mà lại không pha sắc bùn Hoa mai chót vót đỉnh non Trắng như bông tuyết hãy còn kém xa Mẫu đơn phú quý gọi là Hải đường sắc đẹp nhưng mà không hương Hoa quỳ nhất ý hướng dương Hoa liễu trong trắng, trông thường như bông Phù dung mọc ở bên sông Hoa đào gặp được gió đông mới cười (Vè Về Hoa) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình Vè, Con Gái,Tính Nết,Thói Hư,Tật Xấu, Vè con gái (2) Nghe vẻ nghe ve Nghe vè con gái Vừa ăn vừa đái Vừa địt vừa ho Lỗ mũi thò lò Lấy tay mà quẹt Nấu cơm khét lẹt Kho cá khét ngầm Ban đêm đái dầm Ban ngày ỉa trịn (Vè Con Gái) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Nam, Vè, Chống Ngoại Xâm,Ái Quốc,Lịch Sử,Lính Mộ, Tai nghe Nhà nước mộ dân Đêm lo ngày sợ chín mười phần em ơi! Anh ra đi mặt biển chân trời Ơn cha nghĩa mẹ hai vai chưa đền Dầu mà Tây bắt làm phên Dầu thắng dầu bại không quên công sinh thành Trên trời mây trắng dưới thủy xanh dờn dờn Tứ bề súng nổ từng cơn Đau lòng nát dạ nhớ công ơn mẫu từ Anh ra đi như con cá vào lờ Rúc vô đăng, đó biết bao chừ đặng ra Ai về nhắn với mẹ cha Xuống Hàn chớp bóng gởi qua cho con tường Kẻo mà đêm nhớ ngày thương Đĩa xôi miếng bánh cũng thường cho con. Những lo những sợ chín mười phần em ơi Anh đi mặt biển chân trời Ơn cha nghĩa mẹ hai nơi chưa đền Dầu mà ông Tây có bắt đi làm phên Nhứt thắng nhì bại không quên cái ơn sinh thành Xót thương em vò võ một mình Anh đi biển thẳm non xanh tứ bề Vai mang khẩu súng lưng giắt lưỡi lê Thôi thôi em bồng con ở lại lo bề làm ăn Ví dầu anh có mần răng Nơi mô xứng gió vừa trăng em đành Phận anh vạn tử nhứt sinh Trên trời mây đen kịt, dưới nước xanh dờn dờn Tư bề sóng vỗ từng cơn Đau lòng xót dạ nhiều cơn bớ nàng Trăm lạy ông trời cho đặng chữ bình an Đóng lon chức đội về làng hiển vinh Làm thịt con heo cúng tế tại đình Rượu chè chàng đãi dân tình một phiên Tay bắt tay miệng lại hỏi liền Anh đi mấy tháng anh có phiền hay không Bây giờ anh bước xuống tàu đồng Tối tăm mù mịt như rồng trong mây Hai bên những lính cùng Tây Quan gia kéo tới chở đầy tàu binh Từ đây hai chữ tùng chinh Phận anh cam chịu linh đinh sóng dồi. (Vè lính mộ) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Bình, Quảng Trị Vè, Ái Quốc,Lịch Sử,Chính Trị,Phương Ngữ Trách vua Tự Đức hai lòng Đi về bên đạo, bỏ công bên đời Mần quan ra rồi Vượt lòng không cạn Tây sang buôn bán Viện lấy giữ nhà Ai biết sự là Tây sang cướp nước Khi mới sang, đánh được Răng không đánh đi cho Những bậc quan to Đều cáo quan về lão Quan huấn, quan giáo Gánh của về mần giàu Mần quan lớp sau Ra tuồng đã khổ Mần quan hậu thổ Phải ăn lương nhà Xuất thân xông pha Cức mình biết mấy Tây sang hắn quấy Hư hại nước Nam Trở ra mà làm Nhờ vua ái ngại Ăn lương vua mãi Trở lại mần quan với Tây Đi ra không nhớ nghĩa thầy Cũng đòi ôm quyển sách Ba năm vua hạch Học trò đi thi Đỗ được ông chi Cũng nhờ cái phận Ra trữa chiến trận Thiên hạ chết nhiều Mần quan bên triều Trở lại mần quan bên giáo Nó thà cáo lão Cũng như không đi Như ông quan lĩnh tác vi Cũng đòi làm quan trữa tỉnh, Đem Tây đem lính Đốt biết mấy ngày Khói lửa chất đầy Một trời đỏ đậm. Nhờ quan cậu ấm Bọc lại bên sông Đốt phá hại đồng Nhất là quan lĩnh. Mần quan trữa tỉnh Ai được cậy nhờ? Xuân Liễu, Xuân Hồ Mần giặc ở mô? Tây biết hắn vô Cắn răng mà chịu Mần đồn Xuân Liễu Các quan ta kép về Tây Sức phu chặt cây Tre gai rào bên đạo Ông tra, bà lão Đời thủa mô như ri Kiếp người năm ni Mần dân đã khổ Nho Lâm, Lò Cổ Đốt biết mấy ngày Bỏ nhà mà đi Quyên sắt về rèn đồ hoả mại Rèn đồ khí giới Súng ống cho nhiều Cho đủ phạng, siêu Tháng năm chưa dễ Thúc thành đội vệ Tuyển lại tinh binh Để chờ triều đình Viện Tàu về đã Bỏ mành bỏ giã Vượt biển sang Tàu Cho khá mau mau Sang đến năm sau Tháng mô không định Ba mươi sáu tỉnh Tây giữ nẻo đàng Tàu không thể sang Bình Tây giúp nước Ba mươi năm còn được Nữa là năm sau Quyên hết nhà giàu Khẩn đồn điền cày ruộng Cối xay ba họng Đổ biết khi mô cho đầy Trên trời hết mây Ta đây mới hết tiền, hết bạc Hồi buổi loạn lạc Quấy chắc cho hay Bên giáo có Tây Ta đây không có Tàu sang đã chộ Ăn hết lương tiền Giừ phải về cho dân yên Chứ không mần chi được Quân ông Lưu lớp trước Nỏ đánh lại Tây Huống chi là ta Lưa ba gian nhà Đừng còn hăm hở Đi ra cũng lỡ Ở nhà không đành Những kẻ học hành Thúc thành chưa vội Dân sự ở túp Thần thánh ở đền Tại cả hai bên Ra rồi quấy chắc Ai sinh ra giặc? Ai rước Tây về? Đốt phá hai xã lưa chi Từng mô dưới tỉnh cu ly Từng mô đồn binh thế? Mần quan trữa tỉnh Nghệ Cức biết mấy phần Nỏ lẽ về mần dân Như các quan văn thân Ra mần mới phải Đêm nằm nghĩ lại Nhớ đến đền chùa Nghĩ rằng như vua Đang còn phải chạy Hồi giừ bay nhảy Giáo múa, gươm khua Đặt bõ nhờ vua Một hồi đã sướng Như ông quan thượng Ở trữa tỉnh với Tây Thi đỗ khoa này Ra mần như rứa (Vè trách vua Tự Đức hai lòng) Chi tiết
Miền Nam, Kiên Giang, Vè, Ăn Uống,Vợ Chồng,Thói Hư,Tật Xấu,Bài Bạc, Nghe vẻ nghe ve (4) Nghe vè bài tới Cơm chưa kịp xới Trầu chưa kịp têm Tôi đánh một đêm Thua ba đồng rưởi Về nhà chồng chửi Nói rằng đau máu Ăn sáu chén cháo Chồng đơm không kịp Ăn một cặp bồ câu Một đầu cá nhám Một đám rau lang Một sàng bánh đúc Một xách rau rừng Một cặp bánh chưng Còn la lưng lửng (Vè bài tới) Chi tiết
Miền Nam, Kiên Giang, Vè, Giàu Nghèo,Con Người, Nghe vẻ nghe ve (5) Nghe vè tôi nghèo Nghèo tanh, nghèo hôi Nghèo lồi mắt cá Nghèo sạt xương hông Nghèo không gạo nấu Nghèo thấu Ngọc Hoàng Nghèo tàn, nghèo mạt Nghèo khạc ra tro Nghèo ho ra máu Nghèo thấu vô bờ Nghèo lờ con mắt Nghèo thắt ống chân Nghèo sưng cần cổ Nghèo lổ máu đầu Nghèo cực như trâu Một xâu, hai thuế (Vè tôi nghèo) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Trị, Vè, Con Gái,Tính Nết,Thói Hư,Tật Xấu,Ăn Uống,Phương Ngữ, Nghe vẻ nghe ve (7) Nghe vè con gái Tay chân mềm mại Khác thể bông ba Chờ mẹ đi ra Cắp tiền thu giấu Muốn ăn khoai nấu Muốn ăn khoai nướng Muốn ăn xôi chè Ăn rồi ngồi xếp bè he Nghe vẻ nghe ve, Nghe vè con gái Cái lưng bơ bừng cái thúng Ăn chùng ăn vụng Cho sướng cái thân Việc nỏ muốn mần Dôông thì muốn lấy Áo năm bảy cấy Mược vào đi chợ Béng ướt dụy tôm Hai tay bóoc lá Lộ mồm hả ra (Vè con gái) Chi tiết
Miền Trung, Nghệ Tĩnh, Vè, Thói Đời,Giàu Nghèo, Đàng trơn đi cho chóng Cháo nóng húp lộn quanh Sự lẹ đã rành rành, Muốn cho kíp nỏ thành, Muốn cho chầy răng (sao) được, Nỏ muốn chầy răng được? (Vè Con Người) Chi tiết
Miền Đông, Bà Rịa, Vũng Tàu, Miền Trung, Huế, Thừa Thiên, Bình Định, Vè, Quê Hương, Địa Danh, Buôn Bán, Sông Nước,Thời Gian, Vè các lái (hát vô) Ghe bầu các lái đi buôn Đêm khuya ngồi buồn, kể chuyện ngâm nga Bắt từ Gia Định kể ra Anh em thuận hòa ngoài Huế kể vô Trên thời ngói lợp tòa đô Dưới sông thủy cát ra vô dập dìu Trên thời vua Thuấn, vua Nghiêu Ngoài dân, trong triều tòa chính sửa sang Trên thời ngói lợp tòa vàng Dưới dân buôn bán nghênh ngang chật bờ Này đoạn các lái trở vô Thuận An là chốn thuyền đô ra vào Vát ra một đỗi khơi cao Ta sẽ lần vào thì tới Cửa Ông Nay đà giáp phủ Thuận Phong Hòn Am, Cửa Kiểng nằm trong thay là Nới lèo ráng bánh trở ra Khỏi mũi Châu Mới thì ta lần vào Ngó lên núi Ải rất cao Ta sẽ lần vào Hồ Chuối, Hang Dơi Ghe vô củi nước nghỉ ngơi Hòn Hành nằm đó là nơi Cửa Hàn Cửa Hàn còn ở trong xa Ngoài mũi Sơn Trà lại có Hòn Nghê Bãi Nồm, Bãi Bấc dựa kề Mỹ Khê làng mới làm nghề lưới đăng Ngó về Non Nước thẳng băng Có chùa thờ Phật, Phật hằng linh thiêng Lao Chàm nay đã gần miền Hòn Lá, Hòn Lụi nằm liền Hòn Tai Năm hòn nằm đó không sai Hòn Khô, Hòn Dài lố nhố thêm vui Ngó về Cửa Đợi thương ôi Hòn Nồm nằm đó mồ côi một mình Tam Ấp có rạn trời sinh Bàn Than, Cửa Lở liên kinh An Hòa Sa Cần, Châu Ổ bao xa Ngoài mũi Cây Quýt thiệt là Tổng Binh Lâm châm, cỏ ngựa trời sinh Làng Gành, Mỹ Giảng ăn quanh Vũng Tàu Nới lèo, ráng lái mau mau Châu Me, Lò Rượu sóng xao Hòn Nhàn Vát mặt xem thấy Bàn Than Ngoài cù lao Ré nằm ngang Sa Kỳ Quảng Ngãi, Trà Khúc núi chi? Có hòn Thiên Ấn dấu ghi để đời Hòn Sụp ta sẽ buông khơi Trong vịnh, ngoài vời, núi đất mênh mang Buồm giăng ba cánh sẵn sàng Anh em chúng bạn nhiều đàng tư lương Mỹ Á, Cửa Cạn, Hàng Thương Chạy hết Bãi Trường xích thố băng băng Vát ra khỏi mũi Sa Hoàng Kìa kìa ngó thấy Tam Quan nhiều dừa Hèn chi lời thốt thuở xưa Nam thanh nữ tú đã vừa con ngươi Gặp nhau chưa nói đã cười Kìa mũi Từ Phú là nơi nhiều ghè Non xanh nước biếc chỉnh ghê Núi Hương, Gành Trọc dựa kề Lộ Giao Ngó ra thấy lố Khô Cao Ta sẽ đi vào cửa cạn Hà Ra Bàu Bàng, Gành Mét bao xa Trống Kinh, Hòn Đụn thiệt là Lố Ông Ngó vô thấy mũi Vi Rồng Hòn Lan, Nước Ngọt ăn vòng Hòn Khô Trực nhìn Suối Bún, Vũng Tô Ông Ầm nằm đó lớn to vô hồi Thương cha nhớ mẹ bùi ngùi Hòn núi Kẻ Thử có người bồng con Nhớ lời thề nước hẹn non Bồng con tạc đá ghi son để đời Vũng Nồm, Vũng Bấc buông khơi Trong vịnh ngoài vời, Hòn Cỏ, Hòn Cân Nam Lò, Eo Vượt rần rần San Hô, Mũi Mác ăn lần Hòn Mai Cửa Giã có hòn án ngoài Các lái thường ngày hay gọi Lao Xanh Vũng Mú, trong vịnh ngoài gành Cù Mông, Vũng Trích ăn quanh bãi liền Gành Ba ai khéo đặt tên Cảnh Dương, Gành Móm nối liền Vũng La Bắt từ Vũng Lấm bương qua Xuân Đài, Mũi Yến chạy qua Sông Cầu Mái Nhà, Cát Xối liền nhau Sơn thủy sắc màu tợ gấm kim quy Ngó vô mây nước cực kỳ Trong thì có mả, ngoài thì có lao Giữa kinh có một Hòn Trào Hòn Yến, Hòn Mác ăn vào Ma Liên Hòn Chùa, Hòn Dứa nằm riêng Chớp Chài nằm đó ăn liền Bãi Dinh Ngó vô thấy tháp xinh xinh Nới lèo, ráng lái Bãi Dinh dặm dài Tuy Hòa cách chẳng bao dai Qua khỏi nơi này tới cửa Đà Nông Hòn Khô đá chất chập chùng Thông trong có vịnh, giữa dòng có kinh Mũi Nạy có Đá Bia xinh Tạc để lưu truyền nối nghiệp Hùng Vương Vũng Rô núi tấn bốn phương Mịt mờ sơn thủy như sương tựa đồ Bịt bùng chỉ một đường vô Dầu nồm, dầu bấc không xô phía nào Hòn Nưa không thấp không cao Ta sẽ đi vào Bãi Võ sóng ngang Hòn Gầm sóng vỗ đá vang Chạy khỏi Cát Thắm lại sang Đồi Mồi Anh em lời thốt thương ôi Đi bảy ngày trời mới tới Bà Gia Ngó vô bãi cát trường sa Có đôi lưới bủa, có nhà thôn dân Xa Cừ nay đã hầu gần Lần qua Bãi Giếng lánh thân Trâu Nằm Nam lò Hòn Khói tăm tăm Cứt Chim, Hòn Bạc, Cây Sung, Chà Là Nha Trang, Đất Chụt bao xa Kẻ vô mua đệm, người ra mua chằng Gặp nhau chào hỏi lăng xăng Xùng xình Bãi Miễu, phăng phăng lướt vào Nhìn ra Nội, Ngoại sóng xao Vát mũi chạy vào Bãi Dài, Con Nghê Chụt đèn ngó xuống chỉnh ghê Ngó về Hòn Tý dựa kề Cam Linh Mò O, Dỏ Tó rất kinh Lại thêm Đá Vách dựa kề Vũng Găng Vũng Găng, Đá Vách tựa thành Hai bên núi tấn vây quanh như buồng Mặc dầu thuyền đậu bán buôn Nào ai đình trú ở luôn mặc lòng Túi thơ bầu rượu rong chơi Buồm giương ba cánh nhắm vời chạy ra Nam mù mù, Hòn Chông, Bãi Lúa Khỏi Ma Văn ới tới Phan Rang Vũng Tròn lai láng nguồn cơn Trông xa thăm thẳm là rừng Mũi Dinh Qua Mũi Dinh cho liền Chín Vại Tắt mặt trời các lái ra đi Nhắm chừng bãi lưới một khi Tây phương chỉ mũi lái thì gác Đông Gò lèo ba cánh thẳng dong, Cà Ná đã tới khu Ông đã gần Lao Cau sóng vỗ rần rần, Cà Ná Bực Lở cũng lần mà qua. Gò lèo ráng lái gác ra, Lòng Sông, Mũi Chọ thẳng ngay La Gàn Ngó vô thuyền đậu nghênh ngang Gành Son, Trại Lưới tiếng vang làng nghề Cửa Duồng nay đã gần kề Lạch kia Phan Rí ghe nghề xôn xao Nhắm chừng Mũi Nhỏ băng qua Vũng Môn, Đá Dựng đã xa Hòn Hường Hòn Nghề, Quang Thí dựa nương Hòn Rơm, Mũi Né là đường vô ra Ghe thuyền tụ tập gần xa Phú Hài, Phan Thiết ấy là trạm trung Hỡi ai đốn củi Gành Thông Sơn lâm một gánh chất chồng hai vai Kê Gà nay đã đến nơi Anh em làm lễ một hồi cho qua Nới lèo, quay lái trở ra Hòn Lan, Cửa Cạn ấy là Tam Tân Sóng ào ào, buồm giương ba cánh Chạy một hồi tỏ rạng La Gi Hòn Bà, Rạn Gõ một khi Ngoài khơi Rạn Đập, trong ni Rạn Hồ Buồm giương ba cánh chạy vô Hòn Bà, Hóc Kiểm quanh co Hồ Tràm Kim ngân lễ vật cúng dường Lâm râm khấn nguyện lòng thường chớ quên Bãi Giống chạy thẳng Xích Ram Lưới Rê qua khỏi, Rạn Cam nằm ngoài Ngoài Ba Lũy sóng rền Cửa Cạn Vát một hồi tỏ rạng Thùy Vân Ngoài Kỳ Vân trong liền Giếng Bộng Vát một hồi lồng lộng ra khơi Ba non chót vót cao vời Muốn cho khỏi rạn phải lơi ra ngoài Vũng Tàu kia đã đến rồi Trình đồn, rồi lại thẳng nơi Sài Gòn Nhà Bè nước chảy chia hai Ai về Gia Định, Đồng Nai thì về (Vè các lái hát vô) Chi tiết
Miền Trung, Vè, Bánh Trái,Ẩm Thực, Lẳng lặng mà nghe Tôi nói cái vè Vè các thứ bánh Mấy tay phong tình huê nguyệt Thì sẵn có bánh trung thu Mấy ông thầy tu Bánh sen thơm ngát Ai mà hảo ngọt Thì có bánh cam Những kẻ nhát gan Này là bánh tét Còn như bánh ếch Để mấy ông câu Hủ lậu từ lâu Thì ưa bánh tổ Mấy tay hảo võ Bánh thuẫn sẵn sàng Các thứ bánh bàn Kính như chấp bút Ai năng thống phúc Nên đụng bánh gừng Còn bánh ếch trần Cu li chia lấy Kẻ nào trồng rẫy Thì sẵn bánh khoai Mấy gã uống say Bánh men rất quý Này bánh bao chỉ Để các thợ may Má phấn bông tai Thì ưa bánh dứa Những người thổi lửa Thì có bánh phồng Bánh kẹp bánh còng Để cho đạo tặc Còn bánh quai vạc Đạo chích muốn ăn Ai thích thoát giang Thì ăn bánh lọt Trôi nước rất ngọt Để các thuyền chài Dầm mưa hoài hoài Thì ăn bánh ướt Bất toại vô chước Thì ăn bánh bò Những kẻ hay lo Ăn bánh tai yến Ai ham trồng kiểng Có bánh bông lan Còn như bánh tráng Để hạng trai tơ Mấy ả giang hồ Bánh bèo sẵn đó Ai mà mặt rỗ Thì bánh chôm chôm Tay xách nách ôm Bánh bao khá ních Mấy tay hàng thịt Da lợn để dành Còn trã bánh canh Để ba chú lính Chủ nhân Lục tỉnh Thì có bánh in Đầu bếp mấy tên Phải ăn bánh rế Này là bánh nghệ Cho chị nằm nơi Kẻ dệt lụa tơ Bánh tằm sẵn để Còn như bánh quế Mấy đấng y sanh Tọc mạch rành rành Thì ăn bánh hỏi Hễ là thầy bói Thì ăn bánh quy Mấy ổ bánh mì Cho nhà nho nhã Quảng Đông mấy gã Ăn bánh cà na Béo thịt thẳng da Thì ăn bánh ú Rộng đường mấy chú Như để sẵn đây Phật giáo mấy thầy Xin ăn bánh cúng Phận tôi lúng túng Trái đất tôi giành Ai có lanh chanh Tôi cho bánh khọt (Vè bánh trái I) Chi tiết
Miền Nam, Sài Gòn, Vè, Bánh Trái,Ẩm Thực, Bánh đứng đầu vè Ðó là bánh tổ Cái mặt nhiều lỗ Là bánh tàn ong Ðể nó không đồng Ðó là bánh tráng Ngồi lại đầy ván Nó là bánh quy Sai không chịu đi Ðó là bánh bàng Trên đỏ dưới vàng Là bánh da lợn Mây kéo dờn dợn Là bánh da trời Ăn không dám mời Nó là bánh ít Băng rừng băng rít Ðó là bánh men Thấy mặt là khen Nó là xôi vị Nhiều nhân nhiều nhị Là bánh trung thu Vô lửa nổi u Ðó là bánh phồng Ðem thả giữa dòng Ðó là bánh neo Ra nắng dẻo queo Ðó là bánh sáp Không ai dám xáp Ðó là bánh xe, Xỏ lại tréo que Ðó là bánh rế Ăn rồi còn ế Ðó là bánh dừa Ăn không có chừa Ðó là bánh tiêu Ðể lâu nó thiu Vốn là bánh ướt Chưa ăn giấu trước Nó là bánh cam Bỏ vô khám giam Ðó là bánh còng Ôm ấp vào lòng Nó là bánh kẹp Xem coi thật đẹp Ðó là bánh chưng Chồng nói mới ưng Ðó là bánh hỏi Ðêm nằm mệt mỏi Ðó là bánh canh Kéo níu từng khoanh Ấy là bánh tét Ráp lại từng nét Nó là bánh gừng Bước lên có từng Ðó là bánh cấp Nằm ngủ dưới thấp Là bánh hạ nhân Mình nó trợt trơn Ấy là bánh lọt Ăn thơm mà ngọt Là bánh hoa viên Ăn khỏi trả tiền Ðó là bánh bao Ðem liệng đàng sau Là bánh quai vạc Trắng trong như bạc Là bánh xu xê Mặt tràng ê hề Ðó là bánh bún Mình đen lốm đốm Là bánh hạt mè Thấy ai cũng kè Ðó là bánh dập Người thích mặt chắc Ðó là bánh dày Nói nghe rất hay Ðó là bánh mật Bụng no ấm cật Ðó là bánh âm Mình mẩy trắng trong Là bánh bột lọc Ai cũng mời mọc Là cái bánh trôi Ðứng không thấy vui Ðó là bánh bò Nằm cứ co ro Ðó là bánh cuốn Cái gì cũng muốn Nó là bánh đa Dứt hoài không ra Nó là bánh dẻo Nổi trôi khắp nẻo Ðó là bánh bèo Giàu mãi không nghèo Chính là bánh khoái Ðược người ưu đãi Là bánh phồng phềnh Nhẹ mỏng và mềm Ðó là bánh cốm Áo quần lốm đốm Nó là bánh gai Một giống như hai Chính là bánh đúc Tròn cho một cục Ðó là bánh vo Ăn hoài không no Ðó là bánh vẽ Dùng cho lính trẻ Là bánh chè lam Ăn uống tham lam Ðó là bánh ú Ði mấy không đủ Ðó là bánh giò Từng đoạn quanh co Ðó là bánh khúc… (Vè bánh trái (II)) Chi tiết
Miền Trung, Vè, Làm mướn,Lao Động, Vè ở mướn Nghe vẻ nghe ve Nghe vè ở mướn Muốn cho sung sướng Sanh tật quáng gà Đi thì đầu ngả tới ngả lui Thân tôi ăn cơm muối mặn Ăn rồi uống hai tô chẵn chọt Đầu đội nón chút Vai vác cuốc cùn Mần giùm mong cho mau tối Tối về ăn ba hột cơm Đầu hôm còn lao xao Khuya lại vắng hoe Chủ kêu làm bộ không nghe Ngủ thêm chút nữa (Vè ở mướn) Chi tiết
Miền Bắc, Thái Nguyên Vè, Chống Ngoại Xâm,Lịch Sử,Quân Sự, Năm Đinh Tỵ mười ba tháng bảy Nước Nam mình phút dậy can qua Thái Nguyên nay có một tòa Khố xanh, khố đỏ được ba trăm người Cũng chí toan chọc trời khuấy nước Ông Đội ra đi trước cầm binh Rủ nhau lập tiểu triều đình Những là cai đội khố xanh bằng lòng Duy phó quản bất tòng quân lệnh Hóa cho nên hủy mệnh xót xa Sai người mở cửa nhà pha Đem tù ra điểm được là bao nhiêu? Truyền tù nhân cứ theo quân lệnh Chớ thị thường uổng mệnh như chơi Rồi ra làm lễ tế trời Cờ đề “Phục Quốc” tài bồi Nam bang Phong tám tướng quyền đương quân chính Tù ba trăm với lính ba trăm Đều cùng phát súng cho cầm Vai thì vác súng, lưng khuân đủ đồ Đường tỉnh Thái kì khu chật vật Các đường dây thép chặt ngay Bấy giờ chủ tướng ra tay Chọn đường mai phục, định ngày giao công Kí dây thép lòng không theo phụ Nối dây vào đường cũ đánh đi Đánh về Hà Nội một khi Trình rằng có giặc ở thì Thái Nguyên Tòa thống sứ, toàn quyền hội nghị Lại có lời phủ dụ ra cho Bây giờ nhà nước sẽ lo Sang nhà ông sáu nhỏ to sự tình Tỉnh Thái Nguyên loạn binh quấy rối Một đám tù, cai đội khố xanh Vậy nên ông Sáu biết tình Giấy tư sang tỉnh Bắc Ninh tức thì Truyền ngũ tỉnh nơi nào cũng vậy Lính Đáp Cầu phải dậy tiên phong Lính Tây, khố đỏ hội đồng Mang quân lên đóng đồn ông Chủ điền Ngày mười sáu tiến lên giáp trận Lính Tây đà tử trận trăm ba Bấy giờ khố đỏ tiếp qua Súng trường, trái phá, bắn hòa liên thanh Xông lên thành khố xanh bỏ chạy Kéo quân vào đóng tại đình trung Ngoài thời trái phá đùng đùng Khi vào đến tỉnh sạch không còn gì Quân ông Đội liền đi lên núi Đào hầm sâu làm chỗ lánh thân Nửa đêm quân kéo đi dần Qua vùng Tam Đảo về gần Vĩnh An Mang quân thẳng hướng chợ Vàng Đến làng Hoàng Xá rẽ ngang quân vào Xã đoàn không biết nghĩ sao Sai tuần ra hỏi quân nào đóng đây? Tân quân mới nói khi nay Các quan đi khôi phục ngày rày nước Nam Truyền cho dân cứ ăn làm Các quan đi mở nước không can cớ gì Xã đoàn lòng vẫn hồ nghi Tay cầm cái quắm đứng thì giờ lâu Ông Đội truyền ra chặt đầu Nếu không biết phép pheng đầu một khi! Ông Đội sai quân tức thì Mổ bò giết lợn kịp kì cơm ăn Truyền đòi các cụ trong dân Cho báo có giặc tân quân đóng làng Việt Trì Tây mới kéo sang Súng ống xe ngựa chật đường kéo đi Đến ga Hướng Lại gặp thì Quân Tây đến đó định kỳ nghỉ ngơi Xe cộ tiếp vận tới nơi Quân Tây đi trẩy ngất trời ghê thay! Bài binh lập trận bủa vây Thổi kèn, súng bắn đạn bay vào làng Đi đùng như thể ngô rang Bắn như cuội rải cản đường quân đi Trời cao còn có thánh tri Gió mưa kéo đến Tây thì thôi ngay Đến hai mươi, tin này đã báo Ông Đội kéo về đóng đạo Giang Tiên Đêm nghe súng nổ vang rền Lính thua, lính phải băng miền Tuyên Quang Xuyên qua đèo Khế, đèo Giàng Lính thua, lính lại kéo sang Hoàng Đàm Bên Tây có ông ba xồm Cho mày đi trước, mày nom beng đầu Ông ba bắn chẳng trúng đầu Ông Đội bắn một phát vỡ đầu quan ba Ngày nổi dậy can qua xối động Muốn hoàn công trời chẳng cho làm Sau quân ông Đội phải tan Quân thua, quân phải kéo sang bên Tàu Sau chờ nấn ná ít lâu Nuôi quân dưỡng tướng mưu cầu chuyện sau… ((Vè Đội Cấn) Chi tiết
Miền Trung, Thanh Hóa Vè, Quê Hương,Đất Nước, Khu Bốn đẩy ra Khu Ba đẩy vào Bỏ chạy sang Lào Nước Lào không nhận Tức mình nổi giận Lập quốc gia riêng Thủ đô thiêng liêng Là huyện Nông Cống Quốc ca chính thống: “Dô tá dô tà” Nông nghiệp nước nhà: Trồng cây rau má Biển khơi lắm cá Mười mẻ một cân Nhà máy phân lân Một năm hai tạ Vang tiếng xa gần Nem chua toàn lá Còn công nghiệp hoá Là phá đường tàu Đục ống dẫn dầu Cắt dây điện thoại Thiên nhiên ưu đãi Lũ lụt triền miên Có nhiều nhất miền Là đất pha cát Rừng xanh bát ngát Là rặng phi lao Gió mát rì rào: Gió Lào nóng hổi Công trình nổi trội, Vượt cả núi non Cái cầu con con Gọi là cầu Bố Mấy cây lố nhố Gọi là Rừng Thông Con gái chưa chồng Đặt vòng tránh đẻ Thanh niên trai trẻ Lại bắt về hưu Làng xóm tiêu điều: Nông thôn đổi mới Dựa vào vách đá Bắn được máy bay Đàn lợn thả ngày “Kinh tế hiện đại” Sản phẩm hàng đầu Toàn chum với vại Mấy bà đứng đái: “Thủy lợi tưới tiêu” Phá đường tàu nhiều Rau không kịp mọc Trẻ con đi học Thường nắm đuôi trâu Tiết kiệm xăng dầu: Bơi qua sông Mã (Vè Thanh Hóa) Chi tiết
Miền Nam, Gia Định, Sài Gòn Vè, Chống Ngoại Xâm, Ái Quốc, Lịch Sử, Chính Trị, Quê Hương, Đất Nước Giáp Thân đã mãn Ất Dậu tấn lai Chánh ngoạt sơ khai Bình yên phước thọ Nhựt nguyệt soi tỏ Nam chiếu phúc bồn Tục danh Hóc Môn Xứ Bình Long huyện Hà do khởi chuyện? Hà sự hàm mai? Tích ác bởi ai? Giết quan rửa hận Nhứt nhơn bất tận Bá tánh thọ ương Chẳng nhớ câu “bất cảm hủy thương” Lại quên chữ “thời thìn vị đáo” Người sang trọng vô nhơn vô đạo Muốn đặng mình ích kỷ hại nhơn Dân Hóc Môn ăn oán uống hờn Bình Long huyện tha nha thiết xỉ Tân trào dầu chẳng nghĩ Có giết sự cũng đành Giết một người đặng cứu dân lành Sách có chữ “hại nhơn nhơn hại” Gẫm đốc phủ giết đà thậm phải Khai lục tuần địch thể với vua Theo tân trào phá miễu đốt chùa Thuở cựu chúa làm Cai Chánh Tổng Ở một ngày một lộng Lầu ba từng lại có vọng cung Nhựt nhựt thường chuông đổ trống rung Xe song mã sướng đà quá sướng Dân bần tiện đem lòng chẳng tưởng Ép lấy dầu nạp thiểu thâu đa Tục danh chàng là Đốc Phủ Ca Cập thân tử Phủ Luông mĩ hiệu Bởi bội quốc hồn phi yểu yểu Vì phi quân phách quá xa ngàn Phi ân đã đáng tội chàng Giết một gã mà răn muôn chúng Vật phi nghĩa người ngay bất dụng Nhơn phi ân kẻ chánh mạc giao Người ở đời như giọt nước sóng xao Gẫm sự thế như ngọn đèn trước gió Xưa đạo Phật, lòng đà đành bỏ Mộ Di Du tấc dạ yêu cầu Bị tử hình đức Chúa đi đâu? Cầm thánh giá sao không cứu khổ? Chẳng qua thiên số Rước mẫu tử ư thiên đàng Theo Di Du mình thác chẳng oan Phải đạo Phật đao tầm vạn đoạn Nhựt trình đặt đọc chơi cho hãn Sự bất khả lậu ngôn Tuy là mình ăn ở tại đồn Còn sợ nỗi di thần lăng nịnh Tham biện quan bất định Tống trát ra cho xã với làng Gậy tầm vông mõ đánh vai mang Qua giờ Dậu tự nơi yếu lộ Chức cựu tân bất khả thệ tề Năm canh chầy giấc ngủ đã mê Trở lộn về nỗi sưu với thuế Qua năm Dậu gẫm âu quá tệ Dân bần hàn như khúc gỗ tròn Tưởng có người quá hải vượt non Ra giúp nước cứu dân thuỷ hoả Người sang trọng vô ơn, án tả: Đã quên câu thuỷ thổ quốc vương Mười tám thôn ai dám trở đương Hàn nhơn đáo thâu sanh thát tử Người hữu học, quên câu “thiện ác đáo đầu” Nhơn tham tài thác tại bao lâu Điểu tham thực tắc vong mấy khắc Dân Hóc Môn đau tầm ruột thắt Huyện Bình Long tợ muối xát lòng Chữ phu cừu chuyện ấy tưởng xong Câu tử đạo tu đường ái nhựt Chớ ỷ cao qườn lớn chức Ra chăn dân trở lại hại dân Giết một gã phi ân Mà cứu dân đồ thán Phật còn mang tám nạn Huống chi người sao khỏi tai ba Huyện Bình Long bất luận trẻ già Nạp bắt hết giải qua tòa bố Trời sanh dân vắn cổ Dẫu có kêu, kêu chẳng thấu trời Việc tân trào khảo đã hết hơi Câu tích ác có câu phùng ác Cư vương thổ sống thời gởi nạc Tá vương thần thác lại gởi xương Nhựt trình đặt đặng cho biết chữ phi thường Ít người biết suy kim nghiệm cổ (Vè giết đốc phủ Ca) Chi tiết
Miền Bắc, Hà Nội, Vè, Bài Bạc,Thói Hư,Tật Xấu, Quan tướng là quan tướng dai Tổ tôm xóc đĩa dông dài cả đêm Canh trước còn khi êm êm Canh sau thua thiệt ngồi bên lọ hồ Cái ngoảnh đi thò tay móc lọ Cái ngoảnh lại chuyện trò tỉnh say Được thời đàn hát cũng hay Thua thời đi ngủ lại hay giật mình (Vè Tổ Tôm, Xóc Đĩa) Chi tiết
Miền Bắc, Hà Nội, Vè, Quê Hương,Chống Ngoại Xâm,Tiền Tệ, Cầu sắt mà bắc ngang sông Chàng ơi sang tỉnh mà trông chẳng lầm Hà Nội bắc sang Gia Lâm Tính cây lô mét độ năm cây tròn Họa hình Tây bắc ống nhòm Ngắm đi ngắm lại xem còn cong không Giở về hội nghị cộng đồng Đến năm Mậu Tuất khởi công bắc cầu Mộ phu khắp cả đâu đâu Xây từ Ái Mộ bắt đầu xây ra Bắc qua con sông Nhị Hà Chia khoang làm nhịp, mười ba cột vừa Lập mưu xây được bây giờ Chế ra cái chụp để mà bơm lên Bơm hết nước đến bùn đen Người chết như rạ vẫn phải len mình vào Vỡ bơm nước lại chảy vào Chết thì mặc chết ai nào biết không Mỗi giờ thuê có một đồng Xi măng với đá, dây dòng xuống xây Đóng phà, đóng cột, cắm cây Xây trên buông xuống thành ngay chân cầu Bây giờ đục sắt bắc cầu Cột ngang, cột dọc, đường tàu song song Bắc từ Dốc Gạch bắc sang Chính giữa đường sắt làm đường tàu đi Đôi bên nhịp sắt chữ chi Bên đi, bên lại chớ hề gặp nhau Còn hai bên cạnh rìa cầu Sắt chằng hoa thị đi cầu không kinh Hai vì đèn máy sáng tinh Ai đi đến đấy có xinh chăng là Kẻ đi người lại hằng hà Mưu kia nào kiệt tính đà cũng thông Bề khoát tàu chạy bên trong Khoát vừa ba thước đủ dùng không hơn Đường ô tô chạy rập rờn Cũng khoát thước rưỡi đường trơn phẳng lì Còn đường của An Nam đi Khoát hơn nửa thước vậy thì tính sao Bây giờ kể đến bề cao Cao hơn mười thước ai nào biết không Làm xong Tây tính tiền công Lập mưu, lập kế trả công chẳng rành Chế ra giấy bạc dâu xanh Trừ tiền giấy bút hết toanh dăm đồng Tiền công chẳng đáng tiền công Kẻ còn, người mất mà lòng xót thay! Hội cầu năm ấy vui vầy Nhớ ngày hăm mốt tháng hai, công hoàn. (Vè cầu Doumer) Chi tiết
Miền Trung, Thanh Hóa Vè, Chống Ngoại Xâm,Quan Quyền, Tổ cha thằng bố cu gồ Làm cho tao phải dọn đồ xuống ao Giường thờ thì ngâm xuống ao Lại bắt ông vải chui vào bụi năn Vợ chồng nói chuyện thì thầm Đêm ngày cắp bị ra nằm cồn Me Nằm thì lắng tai mà nghe Nó đang đốt ở ngoài nghè Phú Vinh Súng thì nó bắn ình ình Mẹ con giật mình lại phải chạy xa Sớm mai nó đốt Mỹ Đà Cửa nhà tan nát, vại cà sạch không Bấy giờ vợ mới biểu chồng “Thôi thôi ta phải dốc lòng xin đi” Chồng thì nó bắt cu li Vợ thì mặt bủng da chì mà lo Chẳng qua đến lúc mạt đồ Nước Nam có đám sao cờ mọc ra Triều đình bảy vía còn ba Quân Tây vừa dọa đái ra đầy quần Cho nên mới khổ đến dân Tổ tiên cũng bị muôn phần lao đao. (Vè chửi Pháp và vua quan) Chi tiết
Miền Nam, Kiên Giang, Vè, Cảm Xúc,Gia Tộc,Sông Nước,Con Người, Thấy cậu tôi buồn Giả tuồng làm vui Phận tôi là cháu Ngồi buồn nói láo Cho cậu tôi nghe Có một chiếc ghe Chở ba trăm tượng (voi) Chờ khi gió chướng Chạy tuốt về te Có con cá he Nó xòe đuôi phượng Có con khỉ ở trong lùm Nó nhảy lừng tưng, lừng tưng (Vè Con Người) Chi tiết
Miền Trung, Quảng Trị, Vè, Chế Giễu,Người Ta,Thói Hư,Tật Xấu,Lười Biếng, Lẳng lặng mà nghe Kể vè thằng nhác Gia đình khổ cực Vợ yếu con thơ Chồng ai được nhờ Chẳng nên trò trống Nửa ngày thức dậy Lục đục soong nồi Vắt áo đi chơi La cà hàng xóm Vợ nhờ cày ruộng Tao bị đau chân Vợ nhờ quét sân Đau lưng vẹo cổ Vợ nhờ bửa củi Cái búa nó hư Vợ bảo đi bừa Sợ rằng trâu húc Vợ nhờ đi gặt Tao gánh đau vai Thở ngắn than dài Tội tình chị vợ Ấy thế mà! Nồi cơm vừa dở Chưa kịp ai mời Cúi cổ cúi tai Một hồi chén sạch Là cái thằng nhác Ăn dữ không làm Nghe vè thằng nhác Chi tiết

Page 402 of 405 ;

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Hỗ Trợ Kỹ Thuật

Hoàng Vân , Julia Nguyễn

Web Database

Nguyễn Hoàng Dũng
Xin vui lòng liên lạc với  haphuonghoai@gmail.com về tất cả những gì liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 10/22/17