Thiên đàng hỏa ngục hai bên
Ai khôn thì lại ai dại thì qua
Đêm nằm nhớ chúa nhớ cha
Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa linh hồn
Linh hồn phải giữ linh hồn
Đến khi giờ chết được lên thiên đàng
Thiên đàng hỏa ngục hai quê
Ai khôn thì về ai dại thì sa
Đêm nằm nhớ chúa nhớ cha
Đọc kinh cầu nguyện kẻo sa linh hồn
Linh hồn phải giữ linh hồn
Đến khi mình chết được lên thiên đàng
Thiên hạ có câu
“Đói khó ở làng hơn giàu sang hàng xứ”
Bát cơm dĩa muối cũng trung hiếu đạo đường
Em đi lấy chồng xa xã, ngái hương
Một mai em có làm con heo cúng giỗ
Có đặng lẽ cương thường hay không?
Răng chừ cạn lạch Đồng Nai,
Nát chùa Thiên Mụ, anh mới sai lời nguyền.
- Răng chừ rau câu có lá, hòn đá hắn bể tư,
Nát chùa Thiên Mụ, anh mới sai lời nguyền.
Rạng ngày mai mỗi đứa một nơi
Bưng chén cơm lên để xuống không vơi hạt nào
Đêm nằm mộng mị chiêm bao
Tiếc vườn hồng nhung yến liệng để vườn đào quạnh hiu.
Rạng ngày mia, lên quán mua đồ:
Tàn ô, cá chép, tôm lép, cá đao,
Trầu cau, bánh thuốc, mắm ruốc, ốc sò.
Thịt bò, thịt sấu, trái ấu, gân nai,
Bột khoai, bún nấm, nước mắm, tiêu hành.
Sâm banh, rượu chát, cỏ nhát, la ve,
Cà phê, bánh sữa, đãi anh một bữa cho phỉ tâm tình.
Mai sau anh rõ lại, biết mình là con gái khôn.
Rạng ngày vác cuốc ra đồng
Tay cầm nồi lửa, tay dòng thừng trâu
Ruộng đầm nước cả bùn sâu
Suốt ngày cùng với con trâu cày bừa
Việc làm chẳng quản nắng mưa
Cơm ăn đắp đổi muối dưa tháng ngày
Ai ơi, bưng bát cơm đầy
Biết công kẻ cấy người cày mới nao
Rắp mong ông trời sa xuống cõi trần
Hỏi xem duyên kiếp nợ nần làm sao
Tím gan thay khách má đào
Mênh mông bể Sở dễ vào khó rạ
Hươu kia đã trót mắc chà
Khi vào thì dễ, khi ra hiểm nghèọ
Rắp toan cỡi ngựa ra về
Chàng đề câu đối thiếp đề câu thơ.
Mải vui ngồi chốn đám cờ
Tưởng nhân duyên ấy bao giờ cho quên.
Chàng về giữ việc bút nghiên
Đừng tham nhan sắc mà quên học hành.
Một mai chiếm được khoa danh
Trước là rạng nghiệp sau mình vinh thân.
Rau Lĩnh Nam nấu suông mà ngọt
Bưng bát cơm đơm một muốn hai
Trưa nay vừa bức vừa oi
Hái nhanh cho kịp gửi nơi trận tiền
Cà muối xổi, rau dền, cải trắng
Tuy đơn sơ nhưng thắm tình dân
Sớm chiều em tưới em chăm
Cho rau mượt lá, anh ăn mát lòng
Anh giữ súng phòng không vững chắc
Em trồng rau xanh ngắt trên đồng
Rau tiếp luống, đạn lên nòng
Giặc nào thoát khỏi trong vòng tay ta.
Rau muống bắt cuống rau răm
Làm chi đến nỗi chàng cầm cổ tay
Xin chàng hãy bỏ tay ra
Đến mai về cửa về nhà hẳn hay
Chàng đừng cầm lấy cổ tay
Khi xưa cành mận mà nay cành đào
Rau răm cắt (hái) (ngắt) ngọn còn tươi
Những nơi phải lứa thì Trời không xe
Những nơi bạc ác gớm ghê
Tôi không lấy nó Trời xe tôi vào
Tiếc thay cái sợi chỉ đào
Áo rách chẳng vá, vá vào áo tơi
Bực mình tôi lắm trời ơi
Muốn chôn bà Nguyệt, muốn vùi ông Tơ
Giận người làm mối vẩn vơ
Duyên tôi đã lỗi ông Tơ lại lầm
Rừng xanh ai nhuộm mà xanh
Má hồng ai nhuộm mà quanh năm hồng
Rừng xanh lấy núi làm chồng
Má hồng em muốn lấy chồng thương binh
Chồng thương binh với hoa thiên lý
Cả hai đường em quý em yêu
Yêu hoa chỉ có một chiều
Thương binh em quý em yêu suốt đời
Nói lời em giữ lấy lời
Gió lấy mây trời em lấy thương binh.