Home T́m Ca Dao Trang Chủ Toàn Bộ Danh Mục e-Cadao English

Thư Mục

 
Lời Phi Lộ
Lời Giới Thiệu
Cách Sử Dụng
Dẫn Giải
Diêu Dụng
Cảm Nghĩ
 
Ẩm Thực
Chợ Quê
Cội Nguồn
Cổ Tích
Lễ Hội
Lịch Sử
Ngôn Ngữ
Nhân Vật Nữ
Nhạc Cụ Việt Nam
Phong Tục Tập Quán
Quê Ta
Tiền Tệ Việt Nam
Tiểu Luận
Văn Minh Cổ
Vui Ca Dao
 
Trang Nhạc Dân Ca
 
Trang Chủ
 

 
 

 

 

Khảo dị và diễn nôm bài thơ Hồng Diện

Bài thơ mà chúng ta muốn t́m hiểu một cách rốt ráo là bài không có tựa đề mà hầu như chúng ta ai cũng thuộc nên tạm gọi là Hồng diện đa dâm thùy...

 Bài này v́ là thơ ngũ ngôn tứ tuyệt truyền tụng từ lâu đời nên nhiều người  chỉ đọc giống nhau ở câu 1 và câu 4 c̣n đọc hơi khác nhau ở câu  2 và câu 3 tuy rằng nội dung tổng quát đều giống nhau.  Ví dụ như bài tôi trích sau từ cuốn Thơ tục cổ kim do một nhóm văn thi nhạc hải ngọai sưu tầm (Quê hương xuất bản 1992):

Hồng diện đa dâm thủy

Mi trường hộ tố mao

Triết yêu chân đại huyệt

Trường túc bất tri lao

紅面多淫水

眉長戶多毛

折腰真大穴

長足不知勞

Tôi thấy  trong bài trên chữ “tố” trong câu 2 là sai, đúng là phải nói “đa” ( chữ “tố” là âm Hoa ngữ Quảng Đông).

Về phương diện khảo dị th́ câu 2 có những biến dạng  sau: Đa mi tức đa mao; Đa mi đa hậu mao…; c̣n câu 3 th́ lại : Tế yêu ư đại huyệt;Tế yêu chân cự huyệt;  Phong yêu âm hộ đại… Thành ra những biến dạng chỉ ở cách dùng những chữ khác nhau chẳng theo một tiêu chuẩn chính xác nào nhưng chỉ để diễn tả một nội dung tương tự.

Riêng tôi th́ thích h́nh ảnh miêu tả rơ và hoa mỹ nên thích 2 chữ :phong yêu 蜂腰   ( eo lưng hay đáy lưng của ong) hay chữ Chiết yêu ( thay v́ viết: Triết yêu -  chỉ cái eo thắt như cái chén chiết yêu) hơn là tế yêu, hay tiểu yêu ( chỉ là nhỏ thôi). Việt Nam có câu ca dao: Những người thắt đáy lưng ong, Vừa khéo chiều chồng lại khéo nuôi con.

Tôi mạo muội dịch bóng bảy cả bài như sau:

Má hồng chan chứa nước t́nh yêu,

Mày rậm cửa hang cỏ mọc nhiều!

Lưng ong rộng lối bồng lai động

Chân hạc mời ai mặc sức trèo!

Nhưng một điều thú vị nhất là  trong cuốn Thơ tục cổ kim nói trên th́ bài này đă được dịch một cách cực kỳ sống động “độc nhất vô nhị” bởi một kư giả tiền bối tên là Đoàn Bá Ninh vào năm 1947 trong trại giam CS vùng Thái Nguyên ( Bắc Việt) . Bài dịch như sau:

Những cô má đỏ hồng hồng,

Nước L…tát bẩy gầu ṣng chưa vơi!

Những cô mày rậm mi dài,

Lông L…đốt được một vài thúng tro!

Những cô thắt  đáy ṭ ṿ,

Cửa L…rộng phải gọi đ̣ sang ngang!

Những cô cẳng sếu chân giang,

Nứng L…thách phét cả làng không thua

Thi ngữ cùa bài dịch vừa “nói nguyên con, nguyên cái”, vừa nói phét một cách rất hài hước.”trên trời dưới đất nghe” trong tinh thần rất Việt Nam.. Sếu và giang là những lọai c̣ có chân dài. Cẳng sếu là cẳng dài. Đọc xong bài dịch nghe khá tục nhưng vô cùng thú vị !

LÊ VĂN LÂN,

 

Sưu Tầm Tài Liệu và Web Design

  Hà Phương Hoài

Hỗ Trợ Kỹ Thuật

Hoàng Vân, Julia Nguyễn

Web Database

Nguyễn Hoàng Dũng
Xin vui ḷng liên lạc với  haphuonghoai@gmail.com về tất cả những ǵ liên quan đến trang web nầy
Copyright © 2003 Trang Ca Dao và Tục Ngữ
Last modified: 10/19/17